Old school Easter eggs.
Chiếc khăn lụa chấm bi

Chiếc khăn lụa chấm bi

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 139

Chiếc khăn lụa chấm bi

ng này cho nó, nó sẽ làm bạn gái em.
- Thế sao lại lấy khăn mà không lấy món khác?
- Em nghĩ cái khăn bé thế, chắc rẻ nhất.
- Rồi nó có chịu làm bạn gái em không?
- Không, nó trả lại quà, bảo khăn già quá, nó không thích.
Nhã bật cười. Nhã cũng đoán kết cục chỉ có vậy hoặc tệ hơn. Cái con nhóc hẳn là nhà giàu và đỏng đảnh đấy thật giỏi, mới tí tuổi đã biết cách bắt tội kẻ theo đuổi mình!
- Anh kia là anh trai em à?
- Vâng. Anh ý là anh cả, em còn một anh nữa đang học dưới Hải Phòng.
- Đại học Hàng Hải à?
- Vâng, sao chị biết?
- Chị đoán. Vừa rồi em bị anh em đánh?
- Vâng, nhưng cũng không đau lắm.
- Anh em làm gì?
- Anh em làm ở xưởng xe gần nhà.
- Nhà ở đâu?
- Nhà em ở ngoài đê, số... ngách... ngõ... phố C. ạ.
- Bố mẹ thì làm gì?
- Bố mẹ em... đều mất cả rồi ạ.
- Ừ.
Nhã chẳng biết phải hỏi hay nói gì thêm, đành để mặc thằng bé ở đó, quay lại quầy làm sổ sách. Thằng bé ngồi yên, chăm chú nhìn ra ngoài. Đường phố vẫn đông đặc những người là người. Tiếng chuông nhà thờ ngân từng tiếng nhẩn nha...

Lại có người mở cửa, không phải anh thằng bé mà là nhân viên đưa bánh của một nhà hàng pizza gần đó. Nhã cầm hộp bánh còn nóng sực, vừa trả tiền vừa kín đáo liếc về phía thằng bé. Nó đang cúi gục hẳn xuống vờ ngủ.
- Ăn này em! - Nhã ngồi xuống bên thằng bé, mở hộp bánh. Mùi thơm của pho mát dậy lên béo ngậy.
Thằng bé ngẩng lên nhìn Nhã rồi nhìn chiếc pizza một lát rồi lắc đầu quả quyết. Nhã thở dài, nhấc một góc pizza ấn vào tay nó:
- Anh em đi xoay tiền còn lâu mới quay lại, cứ ăn đi rồi chờ tiếp!
- Sao chị biết anh em đi xoay tiền?
- Chứ không lẽ là đi chơi Noel à?
Thằng bé bật cười làm máu ở môi lại bật ra. Nó chấm chấm mẩu giấy ướt, nói nhỏ:
- Chắc anh ấy đi đặt xe.
- Xe gì?
- Dream ạ. Xe đấy cũ nhưng anh em sửa lại ngon lắm.
Nhã thở dài, nhìn ánh sáng lấp lánh của dây đèn trang trí trên cây thông bày ở góc shop phản chiếu trong đôi mắt phảng phất cái gì đó như sự tự hào của thằng bé. Một chiếc Dream cũ đem cầm vào tối muộn thế này thì được bao nhiêu đâu... Thằng bé không đọc được suy nghĩ của Nhã. Nó cầm miếng pizza, ăn từng miếng dè xẻn như sợ làm đau từng mẩu cà chua và thịt băm trên bánh. Nhã nhìn thêm một lúc, rồi đóng hộp bánh lại, ấn vào tay thằng bé.
- Để chị gọi xe ôm cho em về!
- Nhưng mà...
- Chị có việc phải về bây giờ, không chờ anh em được.
- Vâng, nhưng...
- Em về bảo anh em là mai qua đây tìm chị rồi tính.
Mười lăm phút sau, Nhã khóa cửa shop, đi bộ ngược với dòng người xe đang háo hức đổ dồn về phía nhà thờ xem lễ. Trong vạt áo dạ của Nhã có một chiếc túi giấy nhẹ bẫng. Trong túi có một thứ bẹp rúm vốn từng là chiếc hộp bọc giấy hoa và gắn nơ, cũng nhẹ bẫng. Trong "hộp" có một chiếc khăn lụa chấm bi của hãng G. và một tấm thiệp màu đỏ thắm với dòng chữ viết tay nắn nót: Wishing you a Christmas full of love.
Trời vẫn rét. Đường vẫn đông. Tiếng chuông Giáng sinh vẫn ngân từng hồi nhẩn nha, nhẩn nha.
Trần Thu Trang







1[2]
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)