Old school Easter eggs.
Theo Nhí đi hoang

Theo Nhí đi hoang

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 221

Theo Nhí đi hoang

bổng.
"Rịt!" – Cổ chị đột nhiên bị xiết chặt bởi món quà anh vừa đeo cho.
"Không..."
"Ngoan nào! Ngoan nào! Nhí cưng của anh!" – Nụ cười trên môi anh đã trở nên đầy ma quái.
"Không! Buông ra!"
"Em là của anh. Chỉ của mình anh thôi. Mãi mãi, Nhí à!"
"Méo...!"
Trên má anh đã hằn sâu năm đường cắt dài, máu bắt đầu rỉ ra. Những móng tay sắc nhọn của chị bung dài, cùng tiếng thét sâu từ vòm họng, không kịp nhận biết chẳng phải là tiếng người. Và với sự nhanh nhẹn như tên bắn thường thấy ở loài mèo, chị lập tức thấy mình lọt thỏm vào góc phòng. Không lối thoát. Anh vẫn đang tiến lại, với nụ cười và đôi mắt thèm muốn đầy kinh hãi. Một phần sợi dây dù lăm lăm trên tay anh, trong khi phần đứt rời còn lại vẫn không thôi gây thêm cơn ngứa ngáy khó chịu nơi cổ chị.
"Nhí! Sao lại thế? Anh thương Nhí, anh yêu Nhí, sao Nhí nỡ làm thế với anh..."
"Méo! Méo! Méo!"
Chị rung người thét lên những vô vọng của bản năng tự vệ. Bóng người đàn ông kinh khủng kia vẫn tiến sát. Càng lúc càng gần. Gần hơn. Gần nữa...
* * *
Bây giờ chị mới biết bình minh đẹp đến thế nào. Chị cũng biết hít thở mùi gió mới tuyệt ra làm sao. Và dù thứ đáng ghét vẫn còn quanh cổ, có thể xoải bước đi không hạn chế, chẳng phải cố sức nỗ lực rướn người quanh quẩn bên cái chân bàn chết tiệt, niềm sung sướng trong lòng trào dâng đến là khôn tả. Trốn thoát trong gang tấc, chị hoàn toàn hiểu cái cảm giác Nhí đã phải nhẫn nại thế nào cho cuộc đào chạy vĩ đại của mình, bất chấp sự dai dẳng của sợi dây ràng buộc.
Vừa hết tha thiết quay về hình dạng cũ, chị cũng thôi màng thắc mắc về tất cả chuyện dị kỳ vừa xảy ra. Điều quan trọng là được ở đây. Của chính mình.
Chị theo Nhí, đi hoang.
Lưu Quang Minh 







12[3]
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)