Chuyện gì rồi cũng sẽ qua

Chuyện gì rồi cũng sẽ qua

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 160

Chuyện gì rồi cũng sẽ qua

hi làm khổ chị. Nên chị cố gắng dành cho mẹ khoảng thời gian ngắn ngủi cuối cùng thật hạnh phúc, không để mẹ suy nghĩ linh tinh. Chị hay trốn việc chạy về nhà nhiều hơn, tất cả mọi việc làm được chị đều giành tự tay mình làm. Chị thích những buổi sáng đầy nắng, mẹ nằm trên giường bệnh mắt khẽ nhắm, nắng chiếu xiên xiên làm bóng mẹ đổ dài. Nắng làm bóng mẹ chắc chắn và tĩnh lặng hơn bao giờ hết. Chị sẽ làm mọi thứ rộn rã, lăng xăng nhổ tóc sâu, bấm móng tay, xoa bóp cho mẹ... Tìm mọi cách để được ở gần mẹ nhiều hơn.
Sâu trong lòng mẹ và chị, ai cũng có một cái kết rõ ràng. Chỉ là cố gắng chấp nhận và làm cho nó dễ dàng hơn thôi. Ai cũng đau, nhưng ai cũng sợ nói ra làm người kia đau gấp bội. Hạnh phúc hình tròn đang cố găng bao bọc nỗi đau đớn không tên bên trong. Chị lo sợ từng phút giây khi nghĩ về việc mẹ không còn bên chị nữa. Nỗi mất mát đó chị không thể chia sẻ cùng ai, chỉ cố gắng chôn nó thật sâu vào lòng rồi che đậy bằng nụ cười dửng dưng.
Rồi mẹ chị cũng ra đi trong một chiều mưa tầm tã. Tôi và một vài người bạn đến viếng mẹ chị. Đứng trước di ảnh nghi ngút khói hương, tôi thấy chị nhỏ bé lặng yên bên góc chiếu. Như một phản xạ , tôi cười – từ bé, mỗi khi thấy ai quen tôi đều cười trước khi kịp nghĩ mình đang ở đâu, hoàn cảnh nào – Chị lặng yên đưa mắt nhìn tôi.
Ra phía bàn tiếp nước ngồi theo đúng lễ, tôi thấy cái vóc be bé gầy gầy của chị len lỏi qua khung cửa, len qua đụn khói dày, len qua bao lớp người đang dự lễ chạy đến bên tôi. Dăm ba câu chuyện bâng quơ, tôi cố gắng không nhắc gì đến mẹ chị bởi lẽ tôi sợ. Sợ gì thì tôi cũng không rõ, chắc sợ chạm vào nỗi đau còn rướm máu chưa lành, hay sợ chị tủi thân, hay sợ câu nói của tôi làm chị quay về phía mẹ rồi khói nhang làm chị hoe mắt? Anh đi cùng cười xuề xòa như chuyện rất đỗi bình thường "Bác đi rồi mà em nhỉ, để bác nhẹ lòng mà đi thôi" – Chị cười.
Tôi vẫn thế, lặng lẽ đi về mà chẳng nói được lời nào an ủi chị. Sau đám tang, chị lại xuống chốn thành phố xô bồ, vẫn đi làm ngày hai buổi, vẫn cà phê, tụ tập. Đôi lần gặp chị, vẫn nụ cười thường trực trên môi.
Ừ ! Chuyện gì rồi sẽ chẳng qua. Chỉ là mỗi người có một cách riêng để vượt qua những nỗi đau trong đời. Có người né tránh sợ hãi, có người thẳng thắn chấp nhận, có người mỉm cười dửng dưng che dấu sóng cuộn trong lòng. Nhưng mà hãy để tất cả là một kỷ niệm ấm áp thay vì gặm nhấm mãi nỗi đau. Phải không?
 






1[2]
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)

Old school Easter eggs.