Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Con đường bị lãng quên

Con đường bị lãng quên

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 336

Con đường bị lãng quên

bụi hoa ti-gôn sắc hồng, một bên sáng, một bên tối. Một bên đã bị cuộc đời lãng quên – một bên đang gom nốt sắc tàn để cố hòa vào cuộc sống. Vô vọng – Vô vọng.
Gió vẫn thổi, mơn trớn ve vuốt má tôi, tóc tôi. Dịu nhẹ và khẽ buốt. Bức tường cao như cánh tay dang rộng của một người đàn ông khỏe mạnh, che chắn cho những đứa con khỏi mọi điều xấu xa phiền toái.
Nấp dưới cái bóng lực lưỡng ấy tôi có cảm giác tin tưởng biết bao, bình yên biết bao, và kỳ lạ thay, đó còn là cảm giác thấy mình trở thành bất biến vĩnh hằng,cũng như 1 phần bụi hoa ti-gôn được bóng tối che chở kia, theo một cách nào đó sẽ mãi hồng rực rỡ .... trong hoài niệm.
18h20, đứng lên đi về với tâm trạng còn đầy níu kéo. Lục trong balô ra cái Mp4. Phải rồi, âm nhạc sẽ tiễn tôi nốt đoạn đường còn lại....
....Níu kéo chút bình yên.....
Cách chỗ cô gái vừa đứng lên không xa, có lẽ chỉ vài bước chân và cao hơn 4m, có một chàng trai cũng lặng lẽ dắt xe và nổ máy đi về. Miệng không quên ngâm nga mấy câu hát Trịnh Công Sơn:
Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi
Đi đâu loanh quoanh cho đời mỏi mệt
Trên hai vai ta đôi vầng nhật nguyệt
Rọi suốt trăm năm một cõi đi về
2. "Số phận trả vờ tốt bụng đẩy họ đến gần nhau, nhưng ngấm ngầm thổi quanh họ vầng hào quang của bóng tối. Và thế là họ vồ tình đi lướt qua nhau, như đi qua một màn đêm vô định."

IV. Ông già họa sĩ
1. Buổi sớm mù sương. Bên sông.
Những đám sương mờ nhạt chậm chạp lê bước, như những đám khí thải của nhà máy cuộc đời. Ôi sao mà ta ghét cái màu sương này thế, cái sắc màu gợi cho ta nhớ đến mái tóc tàn tạ của mình. Sương trắng – như đời ta phôi pha mờ nhạt. Dòng nước sông Tô đục ngầu – như cái sự đáng buồn chồng chất của cuộc sống. Thở dài. Thở dài đi thôi! Cho cái hồn u uẩn của đời ta hòa vào cái hồn u uẩn của một phần thời đại.
2. Đời. Dòng sông Tô. Những bức tranh hoài niệm.
"Dòng sông nước bạc. Hai bên bờ lác đác những mái nhà tranh. Tiếng người. Tiếng cuộc sống. Tuy thưa thớt nhưng nhuộm một màu tươi vui trong trẻo. Thướt tha cô gái gội đầu bên sông, mắt cô lúng liếng ánh tia cười. Mặt sông in màu tươi vui. Gió cũng khẽ tiếng cười. Đó là một thời xa xa lắm......"
Đó là cái thời mà tuổi trẻ hiên ngang. Ta cầm cọ vẽ nên từng mảng bình yên của cuộc sống. Quên đi chiến tranh. Quên đi nghèo đói. Không cầm súng mà cầm cọ. Không ở chiến trường mà nấp dưới bóng bình yên. "Ta hèn ư?" - "Không đâu!".... "Có chứ!". Ta sợ...ta sợ phải rời xa dòng sông ước mộng, rời xa cô gái có đôi mắt lúng liếng tia cười. Phải, ta sợ....và ta sai...
Không thể cố tình quên đi cuộc sống, vì như vậy cuộc sống sẽ lãng quên ta. Số phận đã sắp xếp chò trơi như thế. Cô gái kia không thích gội đầu bên dòng sông này nữa, cô muốn gội đầu bằng nước suối Trường Sơn.
Thời gian trôi đi...trôi đi...dòng nước bình yên của ta ngày càng trở nên vẩn đục ma quái...cũng như đời ta ngày càng mờ nhạt vô nghĩa. Ta không còn vẽ nữa, dù bàn tay còn dẻo dai nhưng tâm hồn đã phủ màn đen tối. Đen như màu nước sông kia....
Một phần đời ta trải dài khắp đường phố Hà Nội. Đạp xe và đạp xe. Quên và quên. Cho đến khi chịu đối mặt với dòng sông hoài niệm ta mới phát hiện ra con đường nhạt nhẽo này. Người ta dựng nên con đường này và phát hiện ra mình không cần đến nó. Của thừa đó vứt lại cho những cụ già như ta. Âu cũng là thói thường của cuộc sống.
Những con người trẻ tuổi thường để lại cho người già những thứ họ không dùng đến. Người trẻ thì tiếp nối và vứt bỏ.Người già thì bất lực và nhặt nhạnh. Đã già được bao năm rồi sông kia? ...Bao nhiêu năm rồi cần mẫn tích lũy những thừa thãi mà cuộc đời bỏ lại?....
....Vẫn là ta. Vẫn nơi chốn cũ, giờ chỉ còn một hàng liễu xanh ẻo lả trước gió, một bức tường bê tông cao cứng ngắc, một dòng sông nước đục ngầu, một cụ già lẩm cẩm lang thang trên chính đời mình. Những thứ xa lạ với hoài niệm nhưng lại gợi nên hoài niệm. Trò đời thật lạ lắm thay.....

V. Khoảnh khắc.
Một ngày trôi qua....nhẹ nhàng hơn mọi ngày...
Trên chuyến xe buýt vào giờ cao điểm
1. Cô gái
Bấm đèn báo xuống bến, tôi bắt gặp ánh mắt nhìn khó hiểu của ông phụ xe. Cuối cùng có lẽ vì không thể kiềm chế, ông hất hàm hỏi:
- Hôm nay sao lại xuống bến này ?
Xe bỗng phanh gấp, cánh cửa xe lập tức ồn ào mở ra.Tôi chỉ kịp mỉm cười với người phụ xe già thì đã bị kéo xuống đường cùng với một đống lố nhố khách đi xe n

12[3]45
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)