Đâu phải ai cũng được bình yên
Đánh giá:
7/10
Bình chọn: 601
style="text-align: center;">
So với nhóm, thì nhà Hoàng và Long khá giả hơn cả. Ba mẹ Hoàng đã tính toán luôn khoản sẽ mua nhà ở Sài Gòn để Hoàng tiện học đại học. Long thì có anh trai đang du học ở nước ngoài, và ba mẹ cũng dự định cho Long qua đó sống với anh, nhưng Long không muốn. Nhà Nhân khó khăn nhất, vì Nhân là con cả, sau Nhân còn năm đứa em mà đứa út mới học mầm non. Ba Nhân mất trong một lần đi biển,để lại mẹ Nhân một tay nuôi nấng sáu anh em. Vậy nên, dù muốn lắm, nhưng Nhân phải gác chuyện học sau phổ thông để chăm lo gia đình cùng mẹ. Nhà Quyên là vựa buôn bán trái cây, sống trong một khu phức tạp của bến xe, suốt ngày văng vẵng bên tai là những lời chửi bới của dân buôn bán nhậu nhẹt và đề đóm, chứng kiến cảnh những người dân lam lũ giành giật nhau từng vị khách. Ba mẹ Quyên cũng là nạn nhân của bài bạc và số đề nên làm ra được bao nhiêu lại chia nhau chơi bời bấy nhiêu, chỉ để lại cho Quyên đủ tiền đóng học, mua sách vở, may quần áo và vài nhu cầu cá nhân khác.
Lý do mà ba vị anh hùng chơi thân với mỹ nhân này có lẽ là cảm phục. Sống trong môi trường và gia đình như thế, vậy mà chưa bao giờ các anh hùng nghe một từ không hay nào thốt ra từ miệng nàng mỹ nhân này. Trái lại, Quyên rất dịu dàng, khắt khe với bản thân và là một người chị mẫu mực cho đứa em mới lên bảy, lứa tuổi rất dễ sa đà vào những thói quen không hay của người lớn. Bốn đứa lúc nào đi đâu làm gì cũng có nhau nên đi học luôn là nhóm bạn cùng tiến mẫu mực của lớp.
Ba anh hùng còn mến Quyên ở điểm: chăm sóc mọi người rất chu đáo. Những ngày đội bóng của lớp tham gia thi đấu cho các giải thể thao cấp trường hay cấp huyện, Quyên đều đi theo cổ vũ, rồi làm nước chanh, rau câu, trái cây mang theo để các cầu thủ "có tinh thần" và "đầy đủ dưỡng chất". Và dĩ nhiên là có chút thiên vị, phần của Hoàng và Long lúc nào cũng nhỉnh hơn các cầu thủ khác chút đỉnh. Đối với Nhân lại khác. Quyên mua bút màu, màu nước, bút chì và giấy A4, bản vẽ tặng Nhân. Có lần Quyên làm Nhân suýt khóc khi nhờ anh họ trên thành phố mua và gửi về một hộp màu nước xịn để Nhân tham dự cuộc thi vẽ cấp tỉnh... Với những đặc tính đó, từ nhỏ tới lớn, Quyên luôn là lớp trưởng của ba anh hùng và năm nay được cô chủ nhiệm tin tưởng giao cho làm lớp trưởng luôn trong ba năm cấp ba sắp tới này.
Lần thi đấu lần này giữa lớp 10A1 chuyên tự nhiên và lớp 10C17 – chuyên xã hội cũng không ngoại lệ. Quyên thức dậy sớm để chuẩn bị đồ ăn thức uống cho các cầu thủ lớp mình một cách chu đáo. Quyên còn thiết kế mấy sợi ruy băng đỏ chót và bắt cầu thủ lớp mình đeo tay để thể hiện quyết tâm chiến thắng và đoàn kết của lớp tự nhiên.
- Xời, mấy thằng xã hội đó yếu xìu à, bà cứ lo bò trắng răng – Hoàng vừa nhai ngồm ngoàm vừa nhận xét.
- Không có chủ quan khinh địch – Quyên liếc xéo Hoàng.
- Hê, còn cái này nữa, nhìn như...đi cổ động chứ không phải là đi đá banh nữa ý... - Hoàng lắc lắc cánh tay cột dây ruy băng đỏ.
- Có để yên mà đi thi đấu không thì bảo? – Quyên gầm gừ, ánh mắt đầy vẻ hù dọa, tiện tay thắt luôn sợi dây thành cái nơ và gài thêm một bông hoa nhỏ xíu lên đấy. Hoàng rụt cổ, không ý kiến lôi thôi nữa.
Để cho có tinh thần đồng đội, Quyên kêu gọi cả lớp cùng đi cổ vũ (và dĩ nhiên cũng phải cột dây ruy băng ở tay). Cô nàng còn huy động toàn bộ nắp xoong nồi chảo ở nhà mình và nhà hàng xóm để lên gõ cổ vũ cho đội bóng.
- Người ta nhìn lớp mình như quái vật mày ạ!
Hoàng lè lưỡi nói với Nhân, cái thằng nãy giờ đang bận vẽ cái logo lớp lên mặt nhỏ bí thư trong lớp. Nhân chỉ cười hề hề.
- Chuyện, Quyên mà, mày thắc mắc làm gì. Năm lớp chín tao đi thi vẽ, Quyên làm cho tao cái "bùa" in mặt ông Leonardo Da Vinci nữa mà...Hôm qua thì đưa tao cái "bùa" hình Claude Monet để mai tao đi thi
- Bó tay...Ủa mà, mấy ông đó là ai vậy? Sao tao chưa đọc định lý toán học nào có tên mấy ổng vậy ta?
Nhân nhìn Hoàng như thể sinh vật lạ. Hoàng cười khì khì rồi chạy ra sân khởi động.
Chả biết có phải do tinh thần áp đảo đối phương nhờ mấy màn đập nồi niêu xoong chảo cùng rừng ruy băng đỏ choét hay không mà lần đó, đội lớp 10A1 thắng đậm. Lớp C nhìn lớp Hoàng đầy căm hờn. Hoàng nhìn Quyên, đắc thắng.
- Thấy chưa, tui đã bảo mà! Tụi xã hội nó yếu xìu à!
Quyên bặm môi, định nói gì đó nhưng Hoàng đã tung cái ruy băng lên, rớt xuống đầu Quyên.
- Trả bà nè! Đỏ chét thấy ghê.
- Chắc tui giết ông quá!
Nhưng Quyên chưa giết được Hoàng thì Hoàng đã nhanh tay lấy lại sợi ruy băng rồi chạy biến. Rồi cứ thế, với ruy băng đỏ và nắp xoong nồi, lớp 10A1 về nhì trong vòng chung kết toàn trường.
Cô chủ nhiệm thưởng cho cả lớp màn cắm trại ngoài biển trong phạm vi ngày 20 tháng 11 năm đó, sau buổi lễ và sau khi nhận giải thưởng. Nhân thì đang hồi hộp chờ kết quả cuộc thi vẽ của mình nên tâm trạng lúc nào cũng có