Pair of Vintage Old School Fru
Lời xin lỗi thứ 100

Lời xin lỗi thứ 100

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 162

Lời xin lỗi thứ 100

y;">- Hơn một tháng rôì, mà bạn là bạn của Timmy à?
- Ừ...Cảm ơn...
Hơn một tháng...đã không đi học hơn một tháng...Tại sao lại như thế? Tôi lao ngay về nhà .
Tôi gọi vào máy di động của cậu ấy. "Thuê bao hiện không liên lạc được".
Tôi gọi đến nhà, nhưng không ai trả lời .
Sao lại như thế được? Chẳng lẽ cả gia đình đã chuyện đi mà tôi không hề biết gì?
Dường như cậu ấy đã biến khỏi mặt đất, không để lại một dấu vết nào.
Tôi không tìm thấy cậu ấy...và khi tôi bắt đầu cuống lên, thì một người bạn gọi điện. Đó là một người bạn của em họ cậu ấy, học cùng lớp với tôi .
- Cậu thế nào? Đã biết tin Timmy vào viện chưa?
- Vào viện? Chuyện gì vậy?
- Trong bệnh viện mà cậu ấy nằm lần trước ấy...phòng số...
Tôi chạy với tốc độ nhanh nhất có thể tới bệnh viện.
Cậu ấy nằm trên giường, không nói gì, không cử động.
- Chuyện gì vậy? Sao không gọi điện cho mình? - Tôi vừa ngồi xuống cạnh giường, vừa khóc òa lên, còn cậu ấy vẫn không trả lời, chỉ nhìn tôi chăm chú như mọi khi. – Sao cậu không nói gì hết?
Tôi nhìn thấy mắt cậu ấy ướt, và dường như cậu ấy dùng tất cả sức lực có thể để nói :
- Mình...xin lỗi...
Và cậu ấy nhắm mắt lại.
- Này, đừng như thế...Cậu xin lỗi cái gì chứ? - Tôi khóc lạc cả giọng - Đừng có xin lỗi...mở mắt ra đi...
Tôi cứ nắm chặt tay áo cậu ấy mà kéo, và không thể ngừng khóc.
- Tại sao phải xin lỗi? Tại sao cậu không giải thích lời nào? Mình không đời nào tha thứ cho cậu được. Đừng có xin lỗi... Cậu mà không mở mắt ra thì mình không bao giờ tha thứ cho cậu nữa đâu...Đó là lời xin lỗi thứ 100.
Các bác sĩ và y tá chạy vào phòng, kéo tôi ra ngoài. - Cậu ấy rời khỏi thế giới của tôi... Cậu ấy đã thua trong cuộc chiến với bênh ung thư máu...
Nhưng tôi vẫn gặp cậu ấy trong những giấc mơ...và cậu ấy vẫn sống trong tim tôi...
Khoảng 1 tháng sau, mẹ cậu ấy đến nhà, đưa cho tôi một cái hộp mà cậu ấy gửi lại...Trong đó là 100 mảnh giấy, mỗi mảnh giấy là một lời giải thích lý do tại sao cậu ấy xin lỗi tôi .
"Lần đầu tiên, mình không cố ý đến muộn đâu, nhưng khi vừa bước ra khỏi nhà, bống nhiên mình thấy chóng mặt quá và không thể đi tiếp được, nhưng mình đã cố gắng đến gặp cậu. Cậu tha thứ cho mình nhé?"
"Lần thứ hai, mình..."
"Lần thứ ba, mình..."
"Lần thứ 100" - Đó là mảnh giấy cậu ấy viết từ trước khi tôi tới bệnh viện - "Mình xin lỗi...mình thật sự không muốn để cậu lại một mình trên thế giới này, nhưng có thể đến một lúc nào đó khác...I love you, Timmy "
Kèm với mảnh giấy thứ 100 là một bức ảnh của cậu ấy trong bệnh viện. Trông cậu ấy rất gầy, nhưng nụ cười vẫn sáng bừng như mọi khi.
Khi cậu ấy cần tôi nhất thì tôi không ở bên cạnh.
"Timmy, mình xin lỗi..."
Sưu tầm







1[2]
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)