Duck hunt
Thằng bạn thân

Thằng bạn thân

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 166

Thằng bạn thân

ìn về phía biển, nơi những con sóng đang tới tấp xô bờ...
Đó là mùa hè năm chúng tôi 14 tuổi.
3.
Lên cấp III, tôi và thằng Nghĩa không còn học cùng nhau nữa, tôi học trên tỉnh còn nó họ ở trường làng. Tôi bảo nó: "Học giỏi như mi thi trên đó phải được thủ khoa í chứ?. Nó bảo rằng: Nhà nó nghèo, không đủ tiền với lại nó cũng không muốn xa mẹ nó, nó ở nhà để đỡ đần cho mẹ.
Tôi và nó tuy cùng tuổi, nhưng suy nghĩ của chúng tôi khác hẳn nhau, tôi chẳng bao giờ có thể nghĩ được và làm nhiều được như nó. Tôi chỉ biết học, rồi chơi chứ chẳng bao giờ giúp được gì cho ba mẹ. Còn nó thì khác tuy nhỏ tuổi lại nhỏ người nhưng nó đã biết chăm lo được bao nhiêu công việc và đỡ đần cho mẹ nó. Mỗi lần nghĩ về nó tôi lại nhớ về đôi bàn tay nhỏ bé của nó với những vết chai sạn.
Do học trên tỉnh nên tôi ít có thời gian ở nhà, nhưng thi thoảng tôi vẫn hay gửi lời hỏi thăm nó qua ba tôi. Vào những ngày hè, tôi nghỉ học về quê, tôi với nó lại cùng nhau ôn bài trao đổi bài tập, hay đi bắt còng, dạo chơi trên bờ biển như ngày nào.
Lớn dần lên, tôi hiểu được nhiều hơn những giá trị đáng quý trên cuộc đời này. Tôi ước chi tình bạn của mình sẽ mãi mãi là như vậy, mãi mãi như nắng, mãi mãi như gió cứ vẩn vơ quẩn quanh trên cuộc đời, trên cái mảnh đất giàu tình, giàu nghĩa này.
Có một lần tôi vui vẻ nói với Nghĩa rằng:
"Sau nì mi nhớ đợi tau mới lấy vợ đó nha?"
"Mi đi học đại học xong rồi đi làm, thì thời gian đâu mà lo chuyện vợ với con?" Thằng Nghĩa cười và nói.
"Thế mi không đi học đại học cùng với tau à?"
"Tau cũng không biết nữa, nhà tau nghèo với lại mẹ tau đau ốm suốt à". Nó buồn rầu nói.
"Ước gì tau có thể giúp mi "
Nó không nói gì, chỉ cười buồn đôi mắt nó hướng về phía xa xa nơi những con sóng đang dập dềnh nhấp nhô. Rồi nó nghêu nghao hát nhạc Trịnh:
"Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi
Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt
Trên hai vai ta đôi vầng nhật nguyệt
Rọi suốt trăm năm một cõi đi về"
Mùa hè năm đó tôi vào đại học...Và có lẽ đó cũng là lần cuối cùng tôi nói chuyện với nó.
4.
Sẽ chỉ là những hoài niệm, những hoài niệm mà thôi...!
Học hết cấp III trên tỉnh, tôi ra Hà Nội học tiếp lên đại học. Do việc học hành bận rộn và còn phải đi làm thêm nên tôi cũng ít khi về nhà và tôi cũng không liên lạc được với nó. Mỗi lần gọi điện về nhà tôi hỏi thăm nó qua những cuộc nói chuyện với ba, ba nói nó ổn nhưng trong những lời nói đó tôi cảm thấy có gì đó buồn buồn, có gì đó không ổn.
Rồi sau đó tôi gặng hỏi ba, gặng hỏi mãi thì ba mới chịu nói, thì ra thằng Nghĩa đã bị bệnh đã vài tháng trước đó. Nó không muốn nói cho tôi, có lẽ nó sợ tôi lo lắng. Nghe ba nói tôi mới biết nó bị bệnh ung thư bạch cầu, nhà nó nghèo mẹ nó chạy vạy vay quanh làng xóm cũng được ít tiền nhưng cũng chẳng có đủ tiền để chữa bệnh cho nó, tôi luôn cảm thấy rất đáng sợ khi nghe đến hai chữ ung thư, tôi nghe nói đó là căn bệnh hiểm nghèo phải tìm người thay tủy hay gì gì đó mới có thể sống.
Thời gian sau đó tôi dành thời gian gọi điện về nhà thường xuyên để hỏi thăm tình hình của Nghĩa, tôi rất muốn nói chuyện với nó nhưng ba nói điều đó không thể, vì nó đang ở trong giai đoạn điều trị. Tôi không thể làm gì hơn nữa, tôi chỉ biết ngồi đây, ở một nơi rất xa, rất xa thằng bạn thân thiết nhất của tôi và cầu nguyện. Những lúc đó, trong đầu tôi chợt hiện về những kỷ niệm rất rõ nét, những kỷ niệm từ thưở ấu thơ giữa tôi và Nghĩa, nhớ cái ngày tôi bị gẫy tay và nó đã bao che cho tôi, nhớ những ngày hai đứa đi bắt còng hay những buổi chiều đi dạo trên bờ biển. Đã có lần tôi nghe thằng Nghĩa nói về cái chết, tôi rất ngạc nhiên vì nó luôn lạc quan mà, dù cuộc đời vẫn dập dềnh như sóng, như gió, nó vẫn thường nói với tôi như vậy. Nhưng có lẽ, do lúc đó tôi quá vô tâm chăng? Tôi chẳng bao giờ để ý đến điều đó dù chỉ là một chút...
Tôi tin rằng ông trời sẽ không phụ người có tâm, tôi vẫn luôn tin như vậy...Nhưng rồi cái ngày đó cũng tới, tôi nhận được tin dữ từ ba: Nghĩa mất, thằng bạn thân thiết nhất trong cuộc đời của tôi đã mất. Khi đó tôi không còn tin vào tai mình nữa, đôi chân tôi chùng xuống và những giọt nước rơi. Buổi tối ngày hôm đó, tôi cứ ngồi im trong căn phòng trọ nhỏ bé và tăm tối, những hình ảnh của Nghĩa cứ mơ màng hiện về trong đầu tôi, trong ký ức của tôi...những tháng ngày tuổi thơ trên mảnh đất đầy nắng, đầy gió cứ hiện về trong tôi, trong những giấc mơ của tôi.
Đám tang nó, tôi cũng không thể nào về được vì đang trong thời gian thi cử. Tôi chỉ gọi điện về cho ba hỏi thăm linh tinh, ba nói rằng mẹ Nghĩa rất buồn, bà ấy đã khóc, khóc rất nhiều cho tới khi đôi mắt trở nên sâu trũng và vô hồn. Đám bạn tôi có vài đứa cũng đến, còn tôi thì không. Ngày Nghĩa bị bệnh tôi cũng không về được, chỉ vài câu hỏi thăm cũng không nào vơi bớt đi những ăn năn, hối hận trong lòng tôi. Tôi mong rằng ở nơi nào đó, nơi xa xôi nào đó Nghĩa sẽ tha thứ cho tôi, một chút thôi cũng được..

1[2]3
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)