Polaroid
Bánh ngọt và trà xanh

Bánh ngọt và trà xanh

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 268

Bánh ngọt và trà xanh

nhà ở đây, nó chênh vênh và cô độc. Tôi thích cây xích đu bằng gỗ trước nhà. Chỗ ngồi bằng lớp gỗ dày, vân lượn cực đẹp, được buộc bằng hai sợi dây thừng chắc chắn. Có vẻ nó có ở đây lâu rồi. Bằng chứng là mọi thứ dường như đã bị bào mòn ít nhiều theo thời gian. Tôi ngồi đó, lẩn thẩn nhìn xuống triền đồi. Đã gần trưa, mặt trời mùa đông đang lững thững lên cao nhưng đã mất đi vẻ rực rỡ vốn có. Tôi lại như sắp khóc đến nơi. Nếu cứ phải một mình ở một nơi bạt ngàn như thế này, có lẽ nước mắt của tôi đủ để tưới cho tất cả các mẫu ruộng hoa ở đây. Rồi chúng sẽ nở ra những bông hoa tươi sắc. Lúc ấy có lẽ nó sẽ được đặt theo tên tôi chăng? Hay là "Hân hận Huy". Có lẽ hay hơn đấy. Tôi bật cười, lấy tay xoa xoa hốc mắt. Rát buốt.
- Bánh nhé?
Chị bưng khay bánh cùng trà nóng ra để trên cái bàn gỗ trước xích đu. Chúng tôi cứ ngồi đó nói vài chuyện không đầu không cuối. Bánh quy chị tự làm, ngon tuyệt. Trà được nấu trực tiếp từ lá trà ở đây, thơm và đắng đót. Nhưng khi dùng chung với bánh quy, nó trở nên ngọt lịm.
- Ngon quá. Chị có thể dư sức mở một tiệm bánh.
- Chẳng có ma nào ăn ở đây đâu em. – chị cười , và nháy mắt– Vốn dĩ bánh chị làm không phải ai ăn cũng được
- Chị sống một mình?
- Ừ!
- Bằng cách nào? Nếu không làm bánh?
- Chị trồng khoai tây – nói đoạn chị hất mặt về phía khoảng đất rộng bên hông – đừng coi thường nhé. Mỗi đợt tới mùa, nơi đây là nơi mọi người kéo tới ùn ùn để chụp hình đó. Còn ăn khách hơn cả những vườn dâu.
- Tiếc quá, em không ăn được khoai và những thứ bùi bùi tương tự. – Tôi chán nản.
- Chẳng sao. Em có thể ăn bánh.
Chúng tôi cùng bật cười. Tôi nhìn kỹ chị hơn. Chị đẹp, vẻ đẹp ngang tàng. Dạng người có thể bỏ tất để làm điều mình muốn, bất kể điều gì. Điều này góp phần tạo nên vẻ đẹp khó có thể bắt chước. Tôi tin vào nhận định của mình, càng tin hơn sau cuộc trò chuyện dài, tôi nhận ra chúng tôi giống nhau. Và hợp nhau nữa.
Tôi kể cho chị nghe chuyện xảy ra sáng nay.
- Vậy à? – chị ừ hử – Rồi khi nào em về lại thành phố?
- Em chưa biết. Chẳng muốn về.
- Vậy thì về trả phòng khách sạn đi, rồi qua nhà chị ở. Ở đến khi nào chán thì về.
Tôi trố cả mắt. Một tình huống bất ngờ. Nhưng không hiểu sao tôi thấy vui. Ngay từ đầu khi nhìn thấy ngôi nhà này, và cả chị nữa, tôi đã ước muốn được ở đây, vứt lại đằng sau thứ tình yêu bạc bẽo và khốn nạn đó. Giờ thì, còn điều gì có thể khiến tôi lưỡng lự?
Tôi sống với chị, một cách yên bình. Chị dậy cực sớm. Thường thì trước khi tôi bước xuống giường, tôi sẽ phải "Ứ ứ ứ" một vài cái rồi mới chịu dậy. Chính vì vậy, sau đó mỗi lần chị kêu:" Ứ ứ dậy đi nào!" là tôi mắc cười chịu không nổi và chẳng ngủ tiếp được nữa. Ở với chị, chẳng tốn tiền ăn sáng bao giờ, vì còn gì tuyệt hơn một mẻ bánh ngon lành do chị nấu cùng thứ nước trà đắng đót mà thơm phức của cao nguyên? Một vài buổi trưa mẹ gọi tới, hỏi Đang làm gì thế con gái? Tôi đáp nhẹ nhàng: Con chuẩn bị ra vườn hái khoai tây. Tự sửng sốt với chính câu trả lời của mình.
Hàng vạn lần trong giấc mơ sâu thẳm nơi cao nguyên, tôi thấy Huy cùng khoảng thời gian yên bình, vui vẻ. Mỗi lần như vậy, gối lại ướt. Cảm giác bị bỏ rơi không dễ chịu gì. Nhưng cái cảm giác cách xa người ta yêu thương mấy trăm cây số lại khiến ngày trôi qua như hàng thế kỷ. Nhiều lúc tôi muốn nói với chị, thôi chắc em về lại Sài Gòn tìm Huy. Nhớ quá chịu không nổi. Không biết Huy có hạnh phúc không chị? Chắc là có, vì nếu không thì Huy đã lên đây tìm em rồi. Chị lắc đầu, bảo đừng vì đàn ông mà bi lụy quá. Hãy cứ sống như một ngọn gió, mọi sự ràng buộc nào trên đời cũng mang đến nhiều xót xa. Tôi nhìn chị, tự hỏi, phải chăng chị cũng đã một lần xót xa như em? Chị chỉ khẽ lắc đầu. Thôi chị đi nấu cơm. Trưa rồi...
Về sau này, tôi cảm thấy khoảng thời gian ở với chị quý giá biết bao.Thường là vậy, khi chúng ta đã đi qua một quãng đời và nhìn lại, mới biết được giá trị của nó. Tôi học làm bánh, bánh ngọt, bánh từ khoai tây, cách chiên khoai tây vừa giòn vừa không ngậy, cách pha trà chuẩn xác...Tôi luôn ngạc nhiên hỏi chị :" Những điều này chị học ở đâu?"..Chị im lặng. Rồi khẽ khàng:" Có một người thích ăn bánh ngọt, thích uống trà đắng đót, những đêm lạnh thích ăn khoai tây chiên. Chị đã học cách làm những thứ kể trên một cách tốt nhất. Cho người ta".
"Người ta nào hả chị?"
" Người dưng. Không hơn. Không còn ở đây nữa"
" Người chị yêu phải không?"
Đáp lại chỉ có tiếng nước sôi òng ọc trong bình. Bên bếp lò, lửa soi sáng gương mặt chị. Đuôi mắt mệt mỏi và mặn mòi. Chợt thấy lòng buồn không tả.
Từ dạo ấy, tôi hay lén quan sát chị. Rồi còn tìm kiếm quanh quẩn trong nhà xem có dấu vết của một người đàn ông nào không. Tuyệt nhiên không. Một tấm hình cũng không có. Chỉ thấy chị hay lén chùi mắt khi đứng nấu trà. Một ngày chị đốt không biết bao nhiêu điếu thuốc." Thuốc làm ấm người dễ dàng". Chị nói vậy. Tôi không phản đối. Và cuối cùng kết luận: Chị độc thân. Bởi chẳng có người đàn ông nà

1[2]3
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)