XtGem Forum catalog
Chỉ cần anh yêu em là đủ

Chỉ cần anh yêu em là đủ

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 128

Chỉ cần anh yêu em là đủ

ốn nói rằng " Tôi rất nhớ em " Nhưng không thể ! Người yêu của tôi bây giờ không phải em.
Tôi giả vờ lạnh nhạt bước đến chỗ em.
Em đang nhìn xung quanh.. chắc là tìm tôi. Tôi vỗ nhẹ vào vai em.. Em chợt giật mình quay lại. Em cười với tôi một cách gượng gạo.
– Em khỏe chứ?
– Ừm.. Em vẫn khỏe.
– Nhìn em gầy hơn trước rất nhiều.
– Ừm.. Do em bệnh một thời gian.
Nghe vậy tôi rất lo cho em. Tôi muốn hỏi em nhiều điều lắm. Nhưng không thể để em biết tôi còn yêu em. Tôi chỉ nói chuyện với em như một người bạn.
– Người yêu e đâu ? Hôm nay không đi chung sao?
– Anh yêu ! ( Tiếng người yêu tôi gọi cắt ngang cuộc nói chuyện của tôi với em )
Vừa thấy cô ấy sắc mặt em liền thay đổi. Như kế hoạch đã sắp xếp. Tôi giả vờ thân mật với cô ấy.
– Anh đây.
Cô ấy chạy đến ôm chầm lấy tôi rồi nhìn về phía em hỏi :
– Ai vậy anh?
– À.. đây là bạn anh. Lâu rồi không gặp.
Em cười với cô ấy một cách gượng gạo. Tôi biết điều đó. Vì nụ cười thật sự của em tôi vẫn còn nhớ rất rõ.
Tôi giả vờ hôn lên má cô ấy và nói:
– Em đi chơi đi. Anh nói chuyện với bạn anh một chút.
Trước khi đi cô ấy còn ôm hôn tôi một cái hôn thật sâu trước mặt em. Tôi quay sang nhìn thấy em vừa dụi mắt. có phải em khóc không?
– Em vào nhà vệ sinh một chút. có cái gì đó vừa bay vào mắt.
Tôi biết em đang khóc. Có phải tôi đã quá đáng không? Nhưng cũng là do em cả thôi. Chính em khiến tôi tổn thương trước. Tôi nói một cách lạnh lùng.
– Ừ.. em đi đi.
Buổi tiệc diễn ra rất sôi nổi..Ai cũng vui vẻ nhưng em thì chỉ ngồi một chỗ.. Tôi cố tình đùa giỡn thân mật với người yêu. Em thấy mọi thứ. có khi tôi thấy e quay mặt đi đến lúc tôi nhìn em thì em lại giả vờ cười.
Bỗng chốc tôi hòa nhập vào mọi thứ và quên mất em. Đến khi nhìn lại thì không thấy em. Tôi vội chạy nhanh đi tìm em.. Tôi tìm em khắp nơi. Tôi không muốn em biến mất một lần nữa. Tôi nhận ra tôi còn yêu em rất nhiều...
Tôi đi xung quanh thì chợt nghe tiếng khóc của ai đó. Tôi đi theo tiếng khóc đó. Tôi giật mình khi nhìn thấy em đang ngồi khóc một mình. Lúc này tôi mới thật sự hối hận.... Tôi nhẹ nhàng ôm lấy em. Em liền đẩy mạnh tôi ra.
– Tôi không cần anh thương hại.
Em quẹt nhanh dòng nước mắt và đứng lên đi. Tôi nắm lấy tay em kéo mạnh về phía tôi. Tôi ôm chặt lấy em.
– Đừng bỏ Anh. Anh cần em.
Em dùng hết sức đẩy tôi ra.
– Anh đã làm tổn thương tôi một lần. và lần này cũng vậy!
– Không.. Anh không có.
– Anh im đi. Dày vò tôi như vậy chưa đủ hay sao? Từ ngày anh nói chia tay tôi.. tôi đã khóc rất nhiều. khóc đến ngã bệnh. Anh 2 tôi phải từ dưới quê xa xôi lên để lo cho tôi. Cũng vì anh mà tôi phải làm buồn lòng gia đình tôi. Như vậy còn chưa vừa lòng anh sao?
Tôi chợt im lặng. Là do tôi hiểu lầm em. Tất cả đều do tôi. Tôi yêu em mà lại cố tình làm tổn thương em.Tôi đã sai hoàn toàn. tôi thật khốn nạn..Cố kìm nén nhưng tôi vẫn không thể che dấu được nỗi đau trong lòng . Tôi cố gắng che đi những giọt nước mắt.
– Anh xin lỗi.
– Không cần.
Có vẻ em đang đau lòng lắm. Tôi đã khiến em tổn thương quá nhiều.
– Tôi không muốn nhìn thấy anh nữa.
Nói dứt câu. E quay mặt đi. Tôi đứng nhìn em đi mà chẳng biết làm gì? E dứt khoát như vậy thì tôi biết làm sao đây? Tôi đã sai rồi. Tôi đã quá ích kỷ. Đáng lẽ tôi không nên hận em. không nên cố tình trả thù em như thế. Tôi đã tự tay giết chết trái tim em một lần nữa. Nhưng nếu cứ để em đi như thế thì tôi lại sợ em sẽ biến mất. Không được ! Tôi không thể để mất em một lần nữa. Tôi vội chạy thật nhanh về phía em... Tôi ôm chầm lấy em từ phía sau. Lần này tôi siết chặt em không để e đẩy tôi ra nữa.
Tôi hét lên :
– ANH XIN LỖI.. ANH XIN LỖI..ANH XIN LỖI... ANH XIN LỖI...ANH XIN LỖI....
– Đủ rồi. Người ta đang nhìn kìa.
– Vậy anh nói nhỏ lại. Anh xin lỗi.
– Buông em ra đi rồi nói chuyện.
– Không ! không bao giờ.
Tôi dứt khoát không buông em ra.
– Anh ôm chặt em làm em không thở nổi.
– Vậy anh ôm lỏng một chút.
– Anh muốn gì?
– Anh muốn em về với anh.
– Để anh làm tổn thương em nữa sao?
– Không ! Không có. Do anh hiểu lầm nên anh mới làm em tổn thương. bây giờ anh biết lỗi rồi. Em tha thứ cho anh đi.
– Tha thứ cho anh. rồi anh sẽ làm gì?
– Làm bất cứ chuyện gì em muốn.
– Vậy buông em ra đi.
– Không ! Buông ra em sẽ chạy mất.
– Em không chạy . Buông e ra đi.
– Hứa đi.
– Em hứa.
Tôi từ từ buông em ra...vì sợ em chạy mất. E quay lại nhìn tôi. Ánh mắt của em bây giờ ! Là ánh mắt đó.Ánh mắt của những ngày yêu nhau. Em nhìn tôi hỏi :
– Nếu tha thứ cho anh. Anh sẽ làm gì?
– Anh sẽ làm bất cứ điều gì em muốn. Anh sẽ lau nhà ,quét nhà ,nấu cơm, rửa chén...Anh..
Bất chợt em đặt lên môi tôi một nụ hôn bất ngờ.... Khiến tim tôi đập loạn xạ.. Mặc dù đây ko phải lần đầu tiên tôi

1[2]
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)