Snack's 1967
Chỉ là em giấu đi

Chỉ là em giấu đi

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 601

Chỉ là em giấu đi

n khi nào?Nhìn lại mình cô chỉ cười nhẹ, lâu lắm rồi cô chẳng biết đến yêu thương, không biết giờ anh thế nào, chắc cũng đã có gia đình rồi, năm nay anh cũng đã tròn 30. Chắc cũng đến lúc cô phải tự tìm chốn nương tựa cho mình rồi nếu không có ý định làm bà cô.
- Nửa tháng nữa tớ với Hùng đám cưới rồi đấy, cậu liệu thu xếp mà về đấy, tớ không bỏ qua cho đâu nếu như cậu vắng mặt.
- Ừ được rồi, tớ sẽ về, bà cô cứ dọa thế ai mà dám sai lời chứ?
- Tớ không còn là bà cô như ai đó đâu nhé, sắp làm ma mi rồi chứ bộ.
- Ờ, vậy tớ cũng sắp được làm mẹ đỡ đầu rồi, nghĩ cũng vui nhỉ?
- Vui thì cũng tiến hành đi thôi, kiếm anh nào đó, cưới 1 cái, sinh 1 đứa, thế là vui.
- Tớ chưa có ai thèm ngó ngàng đến, định lần này về nhờ cậu  giới thiệu cho 1 anh đây, chứ không thì làm bà cô thật mất.
- Ok thôi, gì chứ đẹp trai, có tài thì bạn Hùng nhà tớ đầy, cậu yên tâm.
- Ừ, mà dạo này...
- Gì thế?Cứ nói đi?
- Thật ra thì... cũng không có gì đâu.
- Muốn hỏi về anh Phong hả?Anh ấy vẫn chưa lấy vợ đâu, vẫn đang chờ cậu đấy.
- Nói linh tinh, gì mà chờ tớ chứ?
- Đùa thôi, anh ấy vẫn chưa lấy vợ còn đang đợi em nào thì tớ chịu.
- Ừ, vẫn khỏe chứ?
- Vẫn khỏe, tớ cũng có gặp lại mấy lần từ ngày cậu đi. Anh ấy cũng chuyển công tác rồi, nghe nói là vào Nghệ An, nhưng đám cưới này tớ nhất định phải bắt anh ý về bằng được, cho 2 người có cơ hội tái ngộ chứ. hehe
- Đừng làm thế, tớ chả còn gì với anh ấy cả.
- Thế thì coi như là vì tớ đi, cậu phải để tớ kiếm thêm 1 cái phong bì hậu hĩnh chứ.
- Tùy cậu vậy.
- Ừ, vậy sắp xếp công việc về sớm với tớ nhé, khi nào về alo tớ.
- Ok bạn.
- Ừ, vậy đã nhé.
- Ờ, bye mẹ trẻ.
Cô quyết định về, nói là về chỉ để dự đám cưới bạn thì chả phải, cô muốn nhiều hơn thế, cái sự anh vẫn chưa lấy vợ khiến tim cô có chút loạn nhịp, có phải cô đang hy vọng không, sao cái cảm giác này giống như vậy lắm?Chỉ là anh chưa kết hôn thôi, chắc gì anh vẫn độc thân, có phải ai cũng như cô đâu, có phải ai cũng nhớ mà cứ giấu như cô đâu?Nhưng thôi, mọi chuyện đến đâu thì đến, nếu là duyên nợ thì trốn tránh cả đời cũng chẳng được, nếu không phải thì hy vọng bao nhiêu cũng vô ích.
5h chiều, một người con gái bước lên tàu, chuyến đi mang theo trong cô rất nhiều cảm xúc. Đã không còn nỗi day dứt, đau đớn, tuyệt vọng của 3 năm về trước, cô gái của hôm nay tự tin, xinh đẹp và chững trạc hơn nhiều rồi, chỉ có điều vẫn có anh trong ánh mắt đó, người con trai 3 năm về trước chọn cách từ bỏ cô.
5h sáng tàu dừng tại ga cuối cùng, cô bước xuống, cảnh vật sau 3 năm vẫn chẳng thay đổi nhiều, chiếc ghế đá 3 năm trước cô từng ngồi chờ anh vẫn còn đó, bạc màu đi nhiều, có 1 vài chỗ sứt sẹo, cô vui vì mọi thứ vẫn còn thân quen, nhưng không biết liệu con người... lòng đã nguội lạnh hay chưa?Cái lạnh khiến cô khẽ rùng mình, phải rồi, cô lại cũng về vào những ngày đông, trùng hợp thật đấy, mà trời lạnh thế này sao bọn nó lại có ý định mặc váy cưới nhỉ, đúng là khó hiểu?Ui cha, lạnh thật mà, thời tiết cứ như muốn nuốt chửng người ta luôn ấy, thật muốn quay về Sài Gòn luôn.
- Alô, Linh à, ra ga đón tớ chưa?
- Tớ với Hùng gần đến nơi rồi đây. chịu khó đợi chút nữa nhé. Mà cậu có đồ ấm mặc chưa?Lạnh lắm phải không?
- Ờ, lạnh khủng khiếp, tớ có cái áo cũng tạm cầm cự được, nhanh nhanh lên nhé, tớ sắp chết cóng rồi đấy.
- Rồi, rồi, cậu mà chết thì anh Phong ai lo?Hì hì
- Lại nữa?Nhanh lên đấy
- Bạn ơi, Thùy Anh ơi, tớ đây này
- Linh, Hùng, nhớ 2 người quá, nhớ chết mất...
- Này, này, vợ chạy chậm thôi, con khó chịu đấy. .
- Con còn nhỏ tí mà chồng cứ lo gì chứ?Tớ cũng nhớ cậu lắm, biết không hả?Sao lại đi lâu thế chứ?Hu hu, có biết tớ nhớ cậu lắm không hả?
- Tớ cũng nhớ 2 người lắm, tớ xin lỗi, xin lỗi cậu
- Này, này 2 người đang làm cái gì đấy, sao lại khóc, sao lại khóc chứ?Tôi không biết làm sao đâu đấy. Vợ không được khóc nữa, em bé không vui đâu, Thùy Anh không khóc nữa, gặp lại bọn tớ phải vui chứ.
- Ừ được rồi, không khóc, mình về thôi nào, tớ lạnh lắm rồi. Đi thôi mẹ trẻ, về nhà rồi mình khóc tiếp.
- Hì hì, thế cũng được chồng nhỉ?
- Xem kìa, xem vợ kìa. mới còn mếu máo giờ lại toe toét được rồi.
- Chồng ý kiến gì hả?
- Không, không, vợ yêu về nào. Hì hì
- Hai người này, mấy năm rồi mà vẫn chẳng thay đổi chút nào, tớ phục 2 người thật đấy.
- Mà thay đổi thì chúng tớ chẳng còn yêu nhau rồi. Hì, chồng nhờ?
- Vợ nói gì cũng chuẩn hết... .
Gặp lại những người bạn cô thấy lòng mình ấm áp lắm, lâu lắm rồi mới có người mang cho cô thứ tình cảm thật sự thiết tha như thế này, cô về rồi đây, về lại với mọi thứ rồi đây, Phong... em về rồi.
- Thùy Anh. .
- Ừ, sao thế?
- Lát nữa đến bệnh viện cùng tớ nhé?
- Bạn đến viện làm gì?
- Đi khám thai, mà Hùng bận nhiều việc quá, bảo mang tớ đi nhưng tớ bảo để tớ đi với c

1[2]345
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)