Chiếc bình của vua Solomon
Đánh giá:
7/10
Bình chọn: 569
nhút nhát tới vậy.
Miên ngẩng đầu, ánh đèn không phải quá u ám, mà là người đàn ông ngồi đối diện khiến cô cảm thấy hơi xa lạ. Cuối cùng vẫn là cô mở lời trước.
"Mấy năm nay anh sống thế nào? "
Khúc dạo đầu khuôn sáo, đơn điệu và nhàm chán. Tôi đánh giá trong lòng, không khỏi cười thầm. Chẳng lẽ câu đầu tiên con người ta gặp lại sau quãng thời gian dài đều là câu nói này hay sao?
"Rất tốt", tôi cũng có qua có lại, "Còn em?"
"Nhìn anh thế này em cũng biết anh sống rất tốt, anh vẫn đẹp trai và phong độ như xưa."
"Em quá lời rồi, thời kì phong độ đã qua từ lâu, anh thấy mình bây giờ già đi nhiểu", tôi nhấp một ngụm cà phê, nói tiếp, "Thực ra anh thấy em thay đổi rất nhiều."
"Theo chiều hướng tốt hay xấu?"
"Tốt. Em bây giờ xinh đẹp hơn, quyến rũ hơn, và quyền lực hơn nữa. Hội tụ đầy đủ yếu tố của người phụ nữ thành đạt."
Em bật cười sảng khoái, "Nghe anh nói em cũng giật mình, thật sự là vậy sao?"
Không khí ngượng ngập khi trước vì nụ cười sảng khoái của em mà dịu đi mấy phần, tôi cũng cười, gật đầu phụ họa.
Ngồi nói chuyện cùng em một lúc, đa phần thời gian đó chúng tôi nói về công việc hiện tại của nhau, thì một tiếng nói vọng tới.
"Hóa ra hai người trốn ở đây, mọi người định đi tăng hai, hai người đi chung cho vui nhé."
*****
Trong khi đám chiến hữu đội mưa về nhà thì tôi lại quyết định đứng chờ mưa tạnh. Những hạt mưa li ti vấn vít trên mái hiên, bay bay theo chiều gió làm ướt khuôn mặt tôi.
Tôi đưa tay ra vuốt mặt, nhắm mắt mở mắt vài cái, chợt thấy bóng dáng quen thuộc đang tiến về phía mình. Em lẳng lặng đưa ô về phía tôi, mỉm cười.
"Mưa mau quá. Mình về thôi anh"
Tôi như người chết đuối vớ được cọc, vội vã chạy lại phía em, giành phần cầm ô, tay còn lại vòng qua vai em, áp sát em vào người mình.
Miên của tôi là vậy đấy, em đơn giản và thuần khiết. Mọi ước muốn của em đều vô cùng nhỏ nhoi và dễ thỏa mãn. Những lúc tôi cáu giận quát mắng vô cớ, em đều bặm môi không nói một lời nào. Những lúc tôi vô tình ham vui quên đi sự hiện diện của em, em đều nhẫn nại, chờ tôi quay trở về. Đã có những lúc tôi hỏi em sao lại ngốc như vậy, em chỉ cười, hôn nhẹ lên má tôi, "Em có thể chờ được. Chỉ cần anh quay đầu lại, nhất định sẽ thấy em ở phía sau."
Nhưng, thật khó để con người ta biết trân trọng những thứ trong tiềm thức luôn mặc định rằng nó sẽ là của mình, mãi mãi là của mình.
Có những điều quen thuộc như hơi thở, tới khi mất đi rồi mới thấy quý giá biết bao.
*****
Tăng hai chúng tôi tham dự là một trận hát hò tại quán Karaoke.
Quả nhiên có chút hơi men, mọi người bốc đồng hơn hẳn. Nhiều người còn nhân cơ hội này mời em lên song ca một bài hát tình ái nào đó.
Trong lòng tôi nhen lên một chút khó chịu, không biết bởi thái độ phản cảm của mấy gã trai kia hay là vì điều gì khác. Nhưng, tôi che giấu rất giỏi, làm ra vẻ không có chuyện gì, hớp một ngụm bia trên bàn.
Ánh mắt em bình tĩnh nhìn tôi, cơ hồ là thật lòng muốn hỏi ý kiến nhưng tôi đột ngột cảm thấy không thích, nếu muốn thì cứ lên đi, việc gì phải đánh mắt sang tôi làm gì.
Tôi vờ như không biết, cũng không nói gì, gương mặt chẳng thay đổi gì nhiều, đôi mắt dán lên màn hình ti vi.
Trên màn hình bắt đầu hiện lên lời hát.
"Em luôn rất cẩn thận, sợ rằng sẽ đánh thức tình yêu.
Vì thế nên em dần dần từ bỏ bản thân chỉ để xuôi theo anh.
Anh nên lựa chọn thế nào đây? Giấc mơ hay là hiện thực?
Yêu nhau luôn dễ dàng. Nắm giữ tình yêu đó lại cần một dũng khí lớn hơn.
Nhưng, em phải làm thế nào để cắt đứt nỗi nhớ nhung trong lòng?
Hãy tha thứ cho anh. Đã từ bỏ tất cả chỉ vì một ngày mai mà anh luôn theo đuổi.
Hát một bài hát. Kỉ niệm thời thanh xuân rồi cũng sẽ mất đi của em.
Yêu một người. Cứ ngây ngô ngỡ rằng sẽ là một đời.
Hát một bài hát. Tưởng nhớ về mối tình rồi sẽ mất đi của anh.
Rồi sẽ có một người, luôn luôn đi cạnh em, mãi mãi không xa rời."
Tiếng nhạc duy mĩ, thê lương bao trùm căn phòng, giọng nữ hát một câu, giọng nam hát một câu. Dường như hòa quyện nhau, cùng tạo nên sắc thái của bản nhạc. Hát đến đây, giọng em như nghẹn lại, âm sắc nhỏ dần, nhỏ dần. Cuối cùng chỉ còn tiếng nhạc vang lên, em đứng quay lưng về phía sau, bất động.
Mảnh kí ức vụn vỡ như những đoạn dây nối chằng chịt lại với nhau, thắt chặt trái tim khiến tôi ngộp thở. Tôi loạng choạng đứng dậy, lẳng lặng bỏ ra ngoài.
*****
Năm học thứ ba, chúng tôi quyết định dọn về sống cùng nhau.
Ngày ngày ngoài giờ lên lớp chúng tôi lại tíu tít cùng nhau trong tổ ấm nhỏ. Em đi chợ nấu cơm, giặt giũ quần áo, đảm đang như một người vợ hiền. Còn tôi thì như một ông hoàng, được chăm lo từ chân tơ kẽ tóc. Dần đà, tôi coi như việc bản thân được chăm sóc đặc biệt là đặc quyền, còn việc em tất bật với cuộc sống mưu sinh là điều hiển nhiên.