ấy. Minh nhìn cậu ta không chút cảm xúc vì Minh biết, đó không phải là Giang.
- Chị, em xin lỗi, thật sự, chuyện này...
Linh nhìn Minh với vẻ mặt đầy lo lắng.
- Tại sao cậu không để cho tôi chết đi?
Câu hỏi trầm buồn của Minh khiếnLinh im lặng. Cậu nhìn cô gái ấy mà không biết phải nói gì hơn.
Một ngày, hai ngày, rồi ba ngày. Minh vẫn nằm im trên giường bệnh như thế. Tạm thời chân cô vẫn không thể đi lại bình thường được. Mà dù cho nó có gãy hẳn thì Minh cũng không còn quan tâm nữa, điều duy nhất Minh mong muốn lúc này là mình được bỏ mặc cho tới chết.
Linh vẫn đều đặn đến chăm sóc Minh. Giờ đây công việc ấy đối với cậu không còn là nghĩa vụ nữa mà là do trái tim cậu muốn thế. Thật ngốc nghếch khi tin vào cái gọi là "yêu từ cái nhìn đầu tiên" nhưng cứ như Linh thế này thì ai cũng sẽ trở thành một người ngốc nghếch. Trái tim cậu rộn ràng nhảy tango mỗi lúc ở bên Minh cho dù đó chỉ là một người vô hồn. Có sao đâu khi ít nhất trong lúc này cậu xác định rằng mình sống là vì Minh.
Chậu cúc Linh mang đến sáng nay bắt đầu nở hoa, những bông hoa chỉ bé bằng ngón tay, vàng ươm trông thật lạ mắt. Cứ mỗi lần Minh đưa mắt nhìn là dường như lại có vài ba bông trong số hàng trăm bông bung ra, nở bật ra trước mắt Minh. Màu vàng nhẹ, Minh ghét màu vàng và thích màu đỏ. Ghét màu vàng yếu đuối của những bông hoa nhỏ xíu kia. Màu đỏ, màu của trái tim Minh, màu của đôi giày anh mua và là màu của máu. Một màu đỏ thẫm phủ lấy tầm nhìn của Minh, nó khiến màu vàng của những bông cúc trở nên thật mờ nhạt và đáng ghét. Thật vô tình như một sự ngẫu nhiên, Giang thích màu vàng.
Tiếng gõ cửa, Linh bước vào, Minh khẽ khép mi mắt mình xuống, mệt mỏi, không lúc nào Minh không cảm thấy mệt mỏi. Linh mỉm cười, nụ cười mà chưa một lần Minh nhìn vào. Lại gần Minh, cậu nhẹ nhàng đưa tay lên trán cô rồi lại mỉm cười. Cậu đi đến bên cửa sổ, khẽ cúi người xuống bên chậu hoa, lại cười khi ánh nắng hắt và làm sáng bừng cả chậu cúc. Ngắt một bông, Linh đặt bên gối của Minh:
- Chị biết không? Chị giống bông hoa này lắm, mỏng manh và cần được che chở.
Trước khi bước ra khỏi cửa, Linh để lại một hộp quà thắt nơ đỏ lên bàn với tấm thiệp cũng màu đỏ và tay Minh: "Dậy đi chị, dậy đi để còn cùng nó đi đến những nơi chị muốn." . Bên trong chiếc hộp là một đôi giày cao gót – đôi giày màu đỏ.
"I stand alone in the darkness, the winter of my life came so fast...
I'm the wind in the trees. Would you wait for me, forever?"
Tiếng hát của Linh lại vang lên trong căn phòng bệnh của Minh, mỗi lần như thế tim cô lại se lại. Bài hát Giang thích nhất, bài hát anh hay hát cô nghe, câu hỏi anh luôn hỏi cô: "Em có thể chờ anh không? Mãi mãi". Mãi mãi, mãi mãi Minh không bao giờ chờ được anh nữa.
Người đang hát là Linh nhưng cô chỉ nhớ đến Giang mà không để ý đến câu hát của cậu. Không cần sự đồng ý của Minh nhưng Linh vẫn cứ chờ đợi, chờ một ngày cậu trở thành một đôi giày đỏ trong trái tim cô.
Một chiếc xe lăn được đưa đến phòng bệnh của Minh, có lẽ Linh muốn cô ra ngoài hít thở không khí và ngắm nhìn thế giới mà hai tuần nay cô chưa được thấy. Khác thật, cái không khí dễ thở này khác với sự ngột ngạt và từ túng trong căn phòng toàn màu trắng tràn ngập mùi thuốc sát trùng kia.
Hôm nay Linh không đến, xung quanh Minh chợt trở nên vắng lặng. Cô vẫn mong Linh đừng đến nữa, vẫn mong cậu ta bỏ mặc mình kia mà, cái cảm giác bứt rứt này là gì vậy? Tự lăn xe đến gần chiếc ghế đá, chỉ vậy thôi cũng làm Minh mệt bở hơi tai, cơ thể cô sắp trở thành đồ trang trí hết rồi. Trên chiếc ghế đá là một bao thuốc với một chiếc bật lửa. Ngày xưa Minh cũng từng hút thuốc, ngày chưa yêu Giang, cái ngày đó hình như xa vời quá rồi thì phải. Cầm bao thuốc lên, tay Minh hơi run khi châm lửa. Một bàn tay từ phía sau rút điếu thuốc ra, cô ngước mắt lên nhìn, cái nhìn yếu ớt:
- Bệnh nhân không được hút thuốc đâu! – Nói rồi Linh đưa điếu thuốc lên hút.
- Cho tôi một điếu thôi mà! – Câu nói thứ hai sau khi gặp Linh lại là xin cậu một điếu thuốc thật yếu ớt như vậy đấy.
- "Sao cậu không để tôi chết đi?" "Cho tôi một điếu thôi mà", chị không thể nói được gì khác với em sao?
Nhìn, cô lại nhìn Linh, cái nhìn thật tội nghiệp, nhìn cô như sắp khóc vậy. Linh phá lên cười:
- Thôi được rồi – Cậu đưa điếu thuốc vào môi Minh rồi lại lập tức rút ra: - Chị, từ mai em sẽ làm những gì em muốn mà không hỏi ý kiến chị đâu.
Sáng sớm, khi Minh chưa kịp nhìn thấy những tia nắng đầu tiên của ngày thì Linh đã đến, cậu bế cô lên xe lăn, đưa cô đến khu tập của những người bị liệt chân. Không để cho Minh kịp phản ứng, cậu đặt hai tay cô lên hai thanh kim loại, ôm ngang eo cô, đặt hai chân Minh lên chân mình và bắt đầu những bước đi chậm chạp nhất. Minh khụy xuống, toàn bộ sức lực trên cơ thể cô không còn nữa và chính cô cũng không muốn làm những việc này. Linh lại xốc cô lên, lại bắt đầu quá trình vừa rồi thêm rất nhiều lần nữa.
Ngày thứ hai, Linh đến và nói:
-