XtGem Forum catalog
Cơn say cuối cùng

Cơn say cuối cùng

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 225

Cơn say cuối cùng

ổi. Nhỏ nhắn, vẻ bề ngoài không có gì đặc sắc. Ngày Hân bước vào quán, tay nắm chặt chiếc điện thoại, bối rối nhìn quanh tìm kiếm, anh đã biết đó chính là Hân. Cảm giác thân quen từ Hân làm anh tin chắc vào linh cảm của mình. Để khi ra về, anh mới ngỡ ngàng nhận ra, mình nghĩ về Hân nhiều đến khó hiểu.
Anh đang yêu ư? Thật không sao tin nổi. Mà nếu chẳng phải, thì biết gọi tên những mong mỏi, những xác xao trong lòng anh là gì? Gặp Hân rồi, anh mới hiểu ra, cuộc sống của anh bấy lâu nay đơn điệu quá, tẻ nhạt quá, vô nghĩa quá. Không phải vì anh ít đi chơi, ít giao thiệp, ít bạn bè. Thậm chí còn là ngược lại. Nhưng bởi, anh chỉ nhìn thấy cuộc sống qua cánh cửa hẹp, qua cái nhìn lạnh lùng của người đàn ông quen tính toán trên thương trường. Sao cho những chiếc xe mua về sinh lợi nhiều nhất. Sao cho xe mẹ "đẻ" xe con. Xe cộ đối với anh phải toàn là giống cái, phải biết sinh sôi nảy nở ra tiền bạc. Phải làm cho số tài khoản của anh được mở ở nhiều ngân hàng khác nhau thêm càng nhiều số không ở phía sau càng tốt. Làm việc và hưởng thụ, hai thói quen đó bao bọc lấy cuộc sống của anh, và anh nghĩ, đời một người đàn ông chỉ cần bấy nhiêu là đủ.
Anh yêu xe hơi. Yêu những khoảnh khắc ngồi sau tay lái. Yêu cái cảm giác làm chủ tốc độ, làm chủ con đường của mình, biết mình sẽ đi đâu, về đâu. Đích đến ở chỗ nào. Anh quen nhìn mọi thứ trôi theo một trình tự đã được lập trình sẵn, gọn gàng, không thể có sự thay đổi. Cuối năm sẽ đưa cả nhà về quê một chuyến hoành tráng. Năm tới sẽ tậu thêm miếng đất ở một quận mới mở. Đã ngắm nghía sẵn rồi. Để dành cho đứa con gái nhỏ. Đứa con "Út ráng" mà cả hai vợ chồng anh đều náo nức chờ đón. Đứa con mà anh thường hãnh diện và hạnh phúc công kênh trên vai, nhủ thầm rằng sau này mọi thứ đều dựa vào nó. Hai thằng con trai lớn rồi sẽ lấy vợ. Sẽ bỏ anh mà đi. Nhưng đứa con gái được sinh sau đẻ muộn này, anh tin nó sẽ làm đời anh đổi khác. Khác như thế nào, chính anh cũng không lý giải được...Cũng như, dù cố đến mấy, anh cũng không lý giải được thứ tình yêu muộn màng anh thầm lén dành cho Hân.
Chính anh cũng không rõ mình yêu Hân vì lẽ gì. Vì sự tin tưởng Hân dành cho anh, hay vì cảm giác bình yên và dễ chịu khi bên Hân? Vì Hân sống đơn giản, hết mình, vì tâm hồn Hân mong manh và nhạy cảm, hay vì tấm lòng Hân nhân hậu? Chỉ biết rằng anh đã ít nhiều thay đổi. Anh không tiêu xài hoang phí như trước, khi nghe Hân thiệt tình bảo "nhiều người còn khổ lắm". Anh không hét vào điện thoại theo thói quen, khi nghe Hân bảo rằng "em sợ". Anh không thấy những chiều mưa cùng Hân đi lang thang là tốn xăng vô ích khi Hân nói rằng, trời mưa mới thấy mình còn may mắn hơn bao người.
Quen Hân, anh cúi xuống nhìn vào cuộc đời, bỗng thấy mình lâu nay hơi vô tâm, hơi thờ ơ với đồng loại thì phải. Hân như một cuốn sách chứa biết bao điều lạ lẫm và thân thiện. Anh về mở lại cái tủ gỗ bề thế đầy những sách là sách nhà mình, xao xác trong lòng những cảm giác đã lâu lắm anh tưởng không hề tồn tại. Vì trong những câu chuyện không đầu không cuối với Hân, cô hỏi anh đã từng đọc những cuốn sách này chưa, hồi bé em thèm lắm mà chẳng có tiền mua. Lâu lâu mới để dành được một ít, lang thang ở mấy tiệm sách cũ, gì cũng muốn. À, hôm qua em gặp ngoài đường một người chạy xe ôm bị bể bánh, không có tiền vá. Mà trời thì mưa rất dữ dội. Tự dưng em cũng không còn thích trời mưa nữa, anh à...
Hân ấp ủ nhiều ước mơ và dự định. Có những dự định lớn, nghiêm túc. Có những dự định trẻ con đến buồn cười. Như kiểu sẽ gắng học thêm bằng hai, sẽ để dành tiền mua một căn hộ nhỏ chẳng hạn. Thổ lộ đến đây, Hân le lưỡi cười, ý bảo, biết đến bao giờ em mới làm xong việc "vĩ mô" đó. Anh chực bảo, em muốn mua căn hộ ở đâu, để anh... Nhưng may là anh kịp dừng lại. Anh hiểu, sau câu nói đó, có thể mọi thứ đã khác nhiều, và biết đâu anh chẳng còn có thể thân thiết với "cô bạn nhỏ" một cách vô tư nữa.
Hân có những ước mơ thoạt nhìn tưởng như rất kịch, kiểu như ước gì có tiền để mua thêm nhiều phần quà cho ngôi nhà mở, nơi cô mới đi thăm vào chiều chủ nhật vừa rồi. Nhưng nhìn vào mắt Hân, anh hiểu, đó là trăn trở rất thật. Và làm sao Hân biết, anh chợt lẩm nhẩm tính, một trăm phần quà như vậy, chở ở thùng xe anh phía sau liệu có ổn hay không?
Khoảng cách tuổi tác và giai cấp không ngăn được họ hiểu và thân nhau như đã từng quen biết từ lâu lắm. Hân tìm thấy nơi anh hình ảnh người đàn ông vững chãi mà Hân đã thiếu vắng từ những ngày thơ bé. Ngày tình cờ biết Hân là cô gái mồ côi cha, anh bỗng thấy mình thương cô da diết, thèm được che chở và bù đắp cho Hân biết bao nhiêu. Nhưng cô vẫn e dè lảng tránh. Anh không dám tiến xa hơn, ngay cả một cái nắm tay cũng còn ngượng ngập. Bởi khi chạm tay bàn tay vào những ngón tay xương xương của Hân, anh bỗng giật mình nhận ra anh đã già mất rồi. Gân guốc nổi lên, da dẻ khô cằn, dù cuộc sống đầy đủ cũng không làm anh xóa đi được dấu ấn tuổi tác. Mà Hân thì...
Anh hiểu, Hân như một cái cây xanh lớn lên trong đất đai cằn cỗi

1[2]34
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)