Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Để anh ôm em lần nữa

Để anh ôm em lần nữa

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 275

Để anh ôm em lần nữa

nh lại lặng im, nhưng tôi vẫn nghe anh giấu một tiếng thở dài. Anh hay gọi hỏi thăm, và nghe tôi kể luyên thuyên về những điều tôi mới thấy, rồi cách sống ở Hà Nội, rồi những người bạn mới, rồi những niềm vui mới... Tôi hòa đồng và dễ làm quen, nên nhanh chóng có thêm những niềm vui mới, không như anh. Đã ở Sài gòn 2 năm, cách nói chuyện của anh vẫn là anh như ngày trước, vẫn buồn buồn, vẫn có chút gì đó rất cô đơn mà tôi không thể nào lý giải...một năm, rồi hai năm... cứ trôi dần đi. Tôi và anh vẫn thân nhau, vẫn nói chuyện hàng ngày, vẫn nhắn tin hàng đêm...như một người anh trai và em gái.
Chiều đó, tôi kể cho anh về một người mà tôi thích. Đó là Toàn, cậu bạn học cùng lớp tôi. Cá tính, sôi nổi và thu hút.. chúng tôi đã nói chuyện với nhau rất nhiều, dù chỉ trong thời gian ngắn, và tôi biết mình đã thích Toàn. Tôi tin rằng cậu ấy cũng biết, nhưng lại không bao giờ có lời đáp rõ ràng hay một thái độ rõ ràng cho tôi. Những lần có chuyện không vui, Toàn hay hẹn tôi ra gặp hoặc lượn lờ vài vòng Hà Nội. Tôi lại đóng vai của anh ngày xưa, là kẻ chỉ biết lắng nghe những câu chuyện của Toàn còn chẳng kể gì. Nhưng vào những lần tôi buồn muốn đi dạo phố, Toàn đã không tới. Hoặc là cậu ấy sẽ bận đi đâu với một ai đó, hoặc bận đánh điện tử, hoặc chỉ là bận... ngủ. Tôi biết cậu ấy không thích tôi, chỉ là muốn tìm một người để tâm sự lúc buồn, còn lúc hết buồn thì không cần tôi nữa. Tôi biết đấy thôi, mà vẫn nuôi hi vọng. Ngày sinh nhật cậu ấy, tôi đã lặn lội trời mưa gió, xuống tận Hà Đông, chỉ để đem cái bánh sinh nhật cho cậu ấy và rồi trở về. Đêm mưa như thế, cậu ấy vẫn để tôi trở về chỉ vì lý do rất đơn giản, cậu ấy đã hứa sẽ đi nhậu cùng mấy tên bạn, không thể tổ chức sinh nhật cùng tôi. Mời tôi vào nhà thì sao, chậm lại nửa tiếng để cắt bánh với tôi thì sao, dù không thích nhưng đó cũng là phép lịch sự cơ mà... thế mà........... haizzz
Từ sau ngày hôm ấy, tôi đã không còn liên lạc với Toàn. Dù thỉnh thoảng cậu ấy lại gọi, lại nhắn tin, lại rủ đi ăn, nhưng không bao giờ tôi đáp trả nữa.Tôi thấy thật may khi mình là người sống lý trí, đủ tỉnh táo để chẳng dính thêm vào mối quan hệ hời hợt ấy thêm tí nào nữa, cũng chẳng còn vương vấn hay tiếc nuối. Ngồi kể lại về Toàn cho anh, anh chỉ thở dài . Chiều Hà Nội mưa, anh gọi cho tôi và đánh guitar cho tôi nghe. Tiếng mưa vỗ ngoài mái hiên cứ hòa vào tiếng hát và tiếng đàn của anh, nghe thật nhẹ nhàng và cũng thật buồn...
"em, đã biết bao ngày bên em. Là anh đã, có biết bao ngày yêu emNhưng em vẫn ngây thơ không biết tình anh. Vì yêu em nên tim đau rã rờiAnh.. đã thấy bao người yêu em. Tim anh đã, nhức nhối thinh lặng bên emNhìn em yêu, tuy ngay đây nhưng rất xa xôi. Vì tim em đã trót trao ai rồi...Tình yêu dấu kín cho em đã bao ngày thầm lặng. nhìn em không nói nên câu, nói chi đây..."
Chiều cứ mưa, lòng tôi cứ chênh chao và mông lung kì lạ. Tôi không nghĩ về Toàn, mà lại nghĩ về anh. Về người mà tôi đã coi là anh trai bấy lâu nay, về những quan tâm mỗi ngày, về những sự tận tình bao lâu nay. Khi tôi từng hỏi anh rằng sao anh chưa có người yêu, anh vẫn thường cười. Anh bảo rằng anh đang chờ đợi một người con gái, nhưng lại biết là chẳng thể đến được với nhau. Những câu chuyện rời rạc ghép lại, và tôi biết rằng người con gái anh nói là tôi... Bản nhạc đã kết thúc, tôi và anh cùng lặng im. Tôi cũng nghe tiếng mưa đang rơi ở bên anh, Sài Gòn và Hà Nội đều đang nhòa trong tiếng mưa ào ạt. Tôi ngồi bên khung cửa sổ rất lâu, và suy nghĩ rất nhiều. Bao lâu nay, tôi và anh đã quá thân thuộc cùng nhau, tôi cứ mặc nhiên cho rằng sự có mặt của anh bên tôi như một lẽ thường tình. Chẳng bao giờ nghĩ thứ anh dành cho tôi đó là tình yêu...

Nhưng là có tình yêu thì sao chứ, tôi và anh nào có thể ở bên nhau. Anh Sài Gòn, còn tôi Hà Nội. Tôi chưa biết ra trường rồi mình sẽ thế nào, có về nhà, vào Sài Gòn không, hay là ở lại nơi thủ Đô này. Còn anh, chắc chắn anh sẽ ở lại Sài Gòn lập nghiệp.
Yêu xa ư, chẳng bao giờ tôi nghĩ về điều đó. Hai con người cách nhau cả nghìn cây số, và tương lai thì còn quá mông lung, làm sao tôi có thể bất chấp mà yêu được. Tôi có cuộc sống của riêng tôi ở khoảng trời của chính mình, và anh cũng thế. Tôi không đủ tự tin rằng mình có thể yêu một người khi một năm chỉ được gặp mặt một đôi lần, chẳng thể gặp mặt nhau mỗi ngày và ngày ngày chỉ nối tiếp yêu thương bằng những cuộc gọi và tin nhắn... quá mơ hồ, quá mong manh.
Tôi đã 22 tuổi, đã là sinh viên năm cuối. Chẳng đủ hồn nhiên để đánh đổi hai chữ tình yêu thiêng liêng của mình vào những tình cảm xa vời vợi và mong manh đến thế. 22 tuổi, thì khác gì 21, khác gì 20... thế mà sao những suy nghĩ lại khác xa đến vậy. Tôi chẳng đủ can đảm để yêu anh, chẳng đủ niềm tin để tin rằng mình có thế tiếp tục tình yêu đó, nên tôi đành làm kẻ vô tình. Tôi có đủ vô tâm và

1[2]345
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)