Em chưa hiểu hết về anh đâu, con khốn!
Đánh giá:
7/10
Bình chọn: 199
y nay....
Tuấn thẫn thờ, để mặc Thu huyên thuyên đủ thứ chuyện trên điện thoại, hắn chỉ ậm ừ cho có lệ, thấy Tuấn không hào hứng nói chuyện, Thu cũng chẳng biết nói thêm gì.
Họ gác máy, hai tâm trạng hỗn loạn, hai đôi mắt nhìn về hai hướng, hai trái tim đã không còn chung nhịp đập... Tuấn chầm chậm xóa tên Thu ra khỏi danh bạ máy.
***
- Chị là chị Hương phải không?
- Vâng, ai vậy?
- Tôi thấy chồng chị đi vào khách sạn XYZ cùng một cô gái, sao chị không đến đó xem thử xem.
- Anh là ai, alô alô... này...
Đầu bên kia đã gác máy...
Tay run run, Hương bấm gọi lại, nhưng thuê bao đã không liên lạc được. Hương lại gọi ngay vào số khác.
- Anh qua nhà em ngay, loạn, loạn thật rồi, Vũ ngoại tình thật rồi, huhu...
Hương buông thõng người xuống sàn, chiếc điện thoại rơi xuống bung ra, máy một đường, pin một nẻo.
***
- Tao thấy nó ra khỏi nhà rồi. Ngồi trên xe thằng nào to con lắm, có thêm vài đứa đi theo nữa, trông như du côn.
- Ừ cảm ơn mày, rút đi.
- Mà mày đang làm clgt? Tao đéo hiểu cái cm gì cả.
- Có việc cần phải làm thôi, thế nhé.
Tuấn cúp máy, vậy là Hương đã ra khỏi nhà, Thu và Vũ cũng đã tay trong tay dắt nhau vào khách sạn, mọi việc đã an bài, giờ hắn chỉ cần chờ đợi. Tuấn nhếch mép, khoan khoái nghĩ đến cảnh Thu và Vũ bị bắt tại trận, về dáng vẻ nhục nhã của Thu khi đó. Và đương nhiên, vụ đánh ghen hẳn cũng sẽ dìm Thu xuống bùn, hay ít nhất Thu cũng không còn mặt mũi để làm việc cùng công ty với Vũ nữa, hơn ai hết, Tuấn hiểu rõ tính cách Thu, chịu đả kích lớn như vậy sẽ không thể nào đứng dậy nổi. Cứ nghĩ đến cảnh Thu và Vũ khóc lóc quỳ xuống lạy lục, van xin người đàn bà nọ, Tuấn lại cười thích thú. Thu như đang quỳ trước mặt hắn, chịu những cái tát, cái đấm đá của đám người hung tợn, hắn bật cười to hơn, tiếng cười của hắn làm những vị khách trong quán khó chịu, ai cũng nhìn chăm chăm về phía hắn khó hiểu nhưng hắn nào có để ý, nghĩ đến lúc Thu đối diện với hắn, hắn càng cười như điên dại, như thể chưa bao giờ được cười... Nước mắt vẫn rơi đều theo từng tràng cười của hắn, trong cơn điên, hắn vớ lấy điện thoại bấm số, một số điện thoại hắn không thể nào quên...
***
Thu lững thững bước từng bước chậm, tâm trạng cô rối bời, ánh mắt cô không dấu được vẻ phiền muộn, đi dạo nhưng lòng không chút thanh thản chỉ muốn tìm một chỗ để nghỉ chân, ngồi xuống ghế đá nhưng lòng bất an khiến cô đứng vụt dậy, lại lững thững cất bước. Hôm nay Tuấn hẹn gặp cô ở đây sau những ngày anh cố tình tránh mặt, mặc cho cô đến tận phòng trọ lẫn công ty anh để tìm, hỏi bạn bè Tuấn cũng không ai biết anh ở đâu. Thu tự hỏi một lúc nữa thôi, đối diện với Tuấn cô phải làm sao? Và tại sao mọi chuyện lại diễn biến kì lạ như vậy... có tiếng chuông tin nhắn, Thu run run mở ra xem, tin nhắn từ một số lạ: "Tạm thời cắt liên lạc, vợ anh làm dữ quá. Đừng tìm anh" – là tin nhắn của Vũ, Thu không để tâm, tâm trí cô như lùi về cái ngày hôm đó...
Ngày hôm đó, Thu và Vũ vừa lên đến phòng khách sạn thì chuông điện thoại đổ vang, là số của Tuấn, hơi ngần ngừ nhưng Thu vẫn bắt máy, không để cô kịp cất lời, đầu dây bên kia nói như hét: "Ra khỏi đó ngay, vợ Vũ sắp đến đấy rồi", và cũng bất ngờ như cuộc gọi đến, Tuấn đã cắt máy. Thu như chết đứng, ánh mắt nhìn Vũ trân trân khiến Vũ cũng phát hoảng.
Cả hai vội vã xuống quầy, Vũ ném vội chìa khóa và 2 tờ 500k lên bàn cô lễ tân cùng lời dặn: "Ai hỏi cũng không được nói anh đến đây" rồi kéo tay Thu vội vã chui vào xe, chuồn thẳng. Chạy được một quãng, qua gương chiếu hậu, cả Thu và Vũ đều nhận ra Hương đang hung hăng xộc thẳng vào khách sạn. Vũ như trút được gánh nặng, hắn thả Thu xuống một góc đường, còn Thu như người mất hồn, tóc tai rũ rượi, chỉ lẩm bẩm "Tuấn... Tuấn... biết rồi...".
- Cô ơi cô.
Thu nhìn xuống, một cô bé đến bên Thu từ bao giờ
- Cô ơi cô, có chú gì đó nhờ con đưa cái này cho cô
- Cô cám ơn con – Thu mỉm cười nhận lá thư từ con bé – Thế người đưa cho con cái này đâu rồi?
- Chú ấy đi rồi cô ạ.
Thu vội vã nhìn quanh, chạy tới chạy lui quanh những gốc cây tìm Tuấn nhưng tuyệt nhiên không thấy, chạy một hồi đã thấm mệt, cô ngồi xuống và mở bức thư, là nét chữ quen thuộc nhưng dường như vết mực đã nhòe đi vì nước mắt của Tuấn...
Rốt cuộc thì anh cũng không thể làm tổn thương đến em, là tại vì sao, là vì anh còn quá yêu em hay anh chỉ là một thằng đàn ông hèn nhát? Giờ chắc em đang có nhiều câu hỏi muốn hỏi anh, vậy để anh nói cho em biết, mọi việc là do anh sắp đặt hết. Là anh đã theo dõi em và Vũ, và cũng chính anh là người báo cho vợ Vũ biết hai người đã đến khách sạn. Anh làm thế là vì anh hận em lắm, em là một đứa con gái khốn nạn mà anh thấy ghê tởm.
Em nghĩ anh là thằng