anh lại cảm thấy chúng như hàng nghìn hàng vạn mảnh thủy tinh cấp tập tuôn ra cứa nát nội tạng anh.
Anh mơ màng như đang nhìn vào những hoa văn trạm khắc tinh xảo trên trần nhà. Bất lực đè mạnh lên ngực trái, nơi có thứ gì đó chỉ chực nứt toác ra, hùng hồn tuyên cáo sự tồn tại đáng hận của nó, anh thất thần nhận ra: càng mơ màng anh càng thanh tỉnh, càng cố say tâm trí anh lại càng mường tượng ra rõ rệt từng đường nét trên gương mặt một người con gái đã chôn chặt trong quá khứ.
Quá khứ trôi lề mề và chậm chạp như một tên già thậm thọt lúc được lúc mất, lan man và lảm nhảm khiến anh phát cáu.
Được rồi, ngày đó hai người còn quá trẻ, những thứ như cao ngạo, hiếu thắng, bốc đồng đều dư thừa đến nỗi không thể dư thừa hơn được nữa. Nhường nhịn dường như là cụm từ mặc định cho sự thất bại thảm hại và nhục nhã. Chúng ta điên cuồng tìm cách đẩy nhau đến tận cùng sự chịu đựng, khoái trá chờ đợi người kia đầu hàng. Dường như trong thú vui điên cuồng, bệnh hoạn đó chẳng ai còn có thể kiểm soát được bản thân nữa; anh cũng chẳng phải thánh nhân, anh chỉ là một tên nhóc choai choai tập tành chơi đùa với lửa. Quá mệt mỏi thì chia tay.Anh chỉ không tin rằng người con gái vừa mới co ro nắm chặt vạt áo vest của anh và âm thầm rơi nước mắt đó và người con gái có thể thẳng thắn quay lưng lại với anh ngày nào là cùng một người. Nhưng rõ ràng với đôi mắt to tròn, đen trắng phân minh, cái dáng vẻ quen thuộc không nhầm lẫn thì anh thề rằng anh sẽ trực tiếp đâm mù mắt mình nếu cô gái vừa nãy và cô không phải cùng một người.
Anh lảo đảo bước ra ngoài, lầm bầm nguyền rủa chất lượng sa sút tồi tệ ở quán Bar và sau đó gần như đâm sầm vào trong chiếc Audi R8 của mình.
22:00 – trước cửa Hell or Heaven Bar
Độ hot của một Bar thường được đánh giá dựa vào những nhân vật đình đám sau tay lái của những chiếc xe hạng sang đắt đỏ. Chính vì vậy việc một chiếc Audi R8 phiên bản giới hạn ngang nhiên chiếm lĩnh mặt tiền một Bar nào đấy quả là một cú đánh bóng thương hiệu chẳng thể nào tốt hơn. Nhưng cũng phải nhắc nhở rằng thứ gì quá lố cũng trở nên khá là khôi hài và thú vị; nếu chúng ta không muốn kỳ kèo mặc cả rằng chiếc xe này đã đậu ở đó lâu một cách bất thường mà không được chuyển đến bất kỳ garage nào.Việc vung tiền thuê một (vài) nhân vật tai tiếng để câu view cũng chẳng phải nhân tố mới mẻ gì lắm. Đáng tội nghiệp cho quý chủ quán của chúng ta, dường như hôm nay hầu bao của ông không có hứng thú với nhã ý cao quý ấy thì phải.
Anh lao vào trong xe với vận tốc của một viên đạn và đổ nhào xuống vô lăng như một chiếc máy ủi cũ mèm.
Chợt, một vật gì đó thu hút ánh mắt anh.
Ánh vàng, trong bóng tối hắt lên một thứ ánh sáng tinh xảo.
Không khó để túm được thứ gì đó nằm im lìm trong góc. Một cuốn sổ, thanh lịch, tinh tế, à chắc chắn là không phải của anh. Anh đã nói là anh không thích người khác xâm phạm lãnh địa của anh chưa nhỉ? Anh cau mày, không hẳn là bực mình, chỉ là hơi khó chịu. Một sự sơ sẩy với đồ đạc không thể chấp nhận được.
Dù vậy, từ sự tọc mạch chẳng biết mọc ra từ tế bào thần kinh nào chỉ huy đôi bàn tay anh mở nó ra. Trong giây phút đó anh thề rằng anh đang nín thở dẫu anh không biết bản thân đang chờ đợi điều gì. Và khi những dòng chữ đầu tiên, quen thuộc, mềm mại và trau chuốt hiện ra trước mắt anh, anh biết rằng bản thân đã bị đánh gục.
Ngày... tháng... năm
Thiện.Anh đã đi mất, tan biến tựa như không khí, cảm thận được nhưng lại không nắm bắt được. Anh đã ra đi từ lâu mà sao chỉ còn lại một mình em ngu ngơ ngóng đợi trong vô vọng.Rốt cuộc, đến cuối cùng...Thực sự là chúng ta đã chia tay sao?Anh đã từng nói chúng ta sẽ ở bên nhau mãi mãi cơ mà. Khái niệm mãi mãi của con người có chăng cũng đi kèm với sự co dãn sao? Hay là do trái tim ta chẳng bao giờ có khái niệm mãi mãi?
Ngày... tháng... nămThiện.Em luôn làm mọi thứ một mình, cố gắng tự hoàn thành mọi thứ. Đó nào phải vì em muốn chứng tỏ; em cũng là một cô gái, cũng mong manh yếu mềm, cũng biết rung động tổn thương, cũng mong lắm có thể yên ả tựa đầu vào vai anh như những cô gái trong các bộ phim truyền hình Hàn Quốc.Nhưng em lại không làm thế, em không muốn anh phải quá lo lắng cho em, em không muốn anh thấy em quá yếu đuối mà cảm thấy em phiền phức, em không muốn làm gánh nặng của anh. Em sợ một ngày anh sẽ chán ghét sự quấy rầy của em, chán ghét việc em quá dựa dẫm anh. Đôi khi việc là cả thế giới của ai đó nghe tuyệt thật đấy nhưng gánh vác cả một thế giới trên vai suốt đời có còn là niềm vui hay chỉ còn lại sự nặng nề khó chịu. Em sợ anh sẽ ghét bỏ em quá phiền phức, sợ anh sẽ tìm một cô gái mạnh mẽ có thể sánh vai bước cùng anh, sợ chúng ta sẽ chẳng thể cùng nhau nắm tay đi hết cuộc đời.Nực cười quá phải không?Chẳng phải chúng ta cũng đã chia tay nhau rồi đó sao?Em cảm thấy mình thật ngu ngốc, tại sao em cứ phải gồng mình lên mạnh mẽ như vậy trong khi em rất muốn ôm anh và khóc lên thật to