Old school Easter eggs.
 Gấu ơi, về với em!

Gấu ơi, về với em!

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 217

Gấu ơi, về với em!


...Last message received on...

Mỗi chiều tan trường, em có thể cảm nhận được tay anh đang nắm chặt tay cô ấy cùng về nơi Sài Gòn tấp nập. Anh nào biết nơi đây em lầm lũi đi về như một con búp bê không cảm xúc. Em chai lì với thứ cảm giác gọi là đau đớn và ghen. Nhìn những bức ảnh của anh và cô ấy trên facebook, em không ghen nhưng đau, không buồn nhưng nước mắt vẫn rơi. Nhìn lại chính mình trong gương, em chỉ thấy trông đó hiện lên một cô gái xấu xí, đen nhẹm, mất hết tự tin và em ghét chính em. Em ghét bản thân mình đến nỗi đã dùng dao lam cứa vào tay để máu chảy loang ra, thấm ướt cả vạt áo. Tay em sưng lên, tươm máu, nhiều vết xước cứ như ai đấy cố ôm một con mèo thật chặt vào lòng, để nó vùng vẫy rồi cào cấu mọi thứ không thương tiếc.
Ai bảo thời gian là liều thuốc tốt nhất để xoa dịu nỗi đau, với em nó chỉ là một miếng băng keo cá nhân chỉ có thể che đi nỗi đau mà không sao làm lành vết thương được. Thời gian chỉ khiến em có thể chấp nhận anh xa chứ chưa bao em khiến em quên đi nỗi đau ấy. Cứ như thế thời gian đi qua, những kí ức trong quá khứ đã không còn rõ ràng như trước và em cũng đã đi rất xa những tháng ngày ấy. Em đi. Lặng lẽ ra đi. Nhẹ nhàng biến mất khỏi cuộc sống của anh như cách mà em từng đến....Em sống cho chính mình. Em đã cười nhiều hơn, năng nổ tham gia các hoạt động của trường tích cực hơn. Em chẳng còn là cô bé hay ngồi lì trong lớp mỗi giờ ra chơi nữa. Nhưng có ai biết rằng, đó cũng chỉ là vỏ bọc bên ngoài mà em cố tạo ra. Mấy lần em rất nhớ anh, nhưng tự hỏi bản thân mình: Là gì của nhau để mà nhớ?
Rồi một ngày bất chợt, ngày Vân Anh quay lưng ra đi thêm một lần nữa, anh đã tìm về em sau một khoảng thời gian dài không liên lạc. Anh bảo đã bỏ tất cả, kể cả em để chọn mỗi cô ấy và rồi mọi thứ vỡ tan như bọt nước. Em thấy lòng mình chênh chao, đau nhưng không cho phép bản thân mình trách anh. Em cố an ủi người em yêu nhưng anh chết lặng ở một khoảng trời. Không còn Vân Anh bên cạnh, cứ mỗi khi buồn anh lại về và đi cạnh em. Cùng vác balo lên vai đi khắp nơi, đi đến những nơi mình thích, cùng cười, cùng đùa giỡn. Những khi bàn tay anh đang nắm lấy tay em, hơi ấm bàn tay mang theo màu hạnh phúc vây bên em ngỡ không bao giờ biến mất. Em tưởng mình đã nắm chặt hạnh phúc trong tay nhưng tất cả cũng chỉ là hư ảo. Anh vẫn giữ mãi hình ảnh của Vân Anh trong lòng mà không cho nó bay đi. Sau mỗi chuyến đi, anh đều viết những dòng chữ trên facebook với nội dung mong Vân Anh quay về. Em chợt thấy những cố gắng của mình như múc nước biển khơi, đến bao giờ biển mới vơi cạn. Em rất muốn nói rằng em vẫn còn yêu anh nhiều lắm nhưng có điều gì đó ngăn lại khiến em không thể nói ra. Em rất muốn buông đi tình yêu đơn phương này nhưng có điều gì đó ngăn em lại khiến em không thể ra đi. Sau mỗi chuyến đi, em đều lặng lẽ gạt nước mắt và tự hỏi: Em là gì trong trái tim anh?
Sau ngày ở biển về, em cũng không nhắn tin hay gọi điện thoại cho anh để nói những chuyện linh tinh nữa. Em quen rồi, quen cái cách mà mỗi lần anh về làm ấm áp trái tim em nhưng khi đi lại để nó trống trải và lạnh lẽo như thế. Em vẫn đến trường từ sáng sớm đến tận chiều tối mới về. Về đến nhà thì lại lao vào làm những bài tập trên lớp hay những buổi học thêm. Ngày nối ngày kéo thời gian trôi đi nhanh như thế nào em cũng chả quan tâm. Em chẳng thấy buồn vì em biết anh vẫn ở đây, vẫn ở bên cạnh em, vẫn đi cùng em nhưng không hề chấp nhận tình cảm ấy. Chẳng biết em có quá ngu ngốc khi âm thầm quan tâm anh nhưng cuối cùng anh cũng chỉ xem em là bạn. Cứ như thế, em đi bên anh như một người em gái, một cô bạn thân lắm lúc cũng chẳng biết là gì của nhau. Và cứ như thế, em đi bên anh một khoảng cách rất gần nhưng vẫn không sao nắm được tình cảm ấy.
Tháng mười hai mà trời vẫn mưa lất phất trên phố. Một chiều mưa mây buồn đến chẳng ai thèm ra phố. Phố mưa hiu hắt trong ánh đèn cao áp lờ mờ của chiều hoàng hôn. Em nghĩ đến Mỹ Tho giờ này chắc cũng mưa như nơi này. Em cảm thấy nhớ Mỹ Tho, nhớ vườn hoa trong thành phố, nhớ ghế đá mà cả hai đã ngồi trò chuyện giữa nắng ban trưa, nhớ những con đường đã từng nắm chặt tay nhau mà đi... Nhưng tất cả cũng chỉ là nỗi nhớ, em chỉ biết rằng giờ đây mình đang thu lu trong nhà và bật radio như thường lệ. Giọng trầm ấm của chị phát thanh phát ra từ radio vang lên lan khắp phòng. Những bản nhạc đánh sập ngay tâm trạng của em khiến em càng não nề buồn chán. Rồi chẳng biết ai đó đã gửi lá thư đến chương trình, câu chuyện tình yêu được chọn lọc trong hàng ngàn lá thư được đọc vang lên. Em ngồi nghe chăm chú, thỉnh thoảng gật đầu đầy chút xót xa ...
" Em không thể đo được tình cảm của em và cô ấy ai hơn ai. Nhưng vì em là chính em nên em sẽ yêu anh theo cách riêng của chính mình. Cái riêng của em không biết có sánh bằng cô ấy hay không nhưng em đã không buông tay anh, kể cả những lúc anh lạn

12[3]45
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)