f" width="500" height="309" alt="Giác mơ đêm" />
Thế giới này còn lắm kẻ điên hơn nó nghĩ. Mấy sáng hôm nay cái số máy "Đồ điên" cứ nhắn tin nhắc nó ngủ sớm và dậy sớm, ăn uống đầy đủ... Đứng truớc gương nó thấy mình tàn tạ đến lạ. Lấy lược vuốt lại chỗ tóc tỉa ngắn loe xoe nhuộm vàng, buộc túm lên, tẩy trang, thay một bộ quần áo ngoan hiền, đeo một đôi giày búp bê xinh xắn. À, thì ra cũng có lúc nó trông hiền lành thế này. Nó đang làm theo những gì mà tin nhắn gần đây nhất của "Đồ điên" gửi tới. Công nhận nó cũng thấy cảm giác nhẹ nhõm trong từng hơi thở. Không nước hoa, không keo vuốt, lâu lắm khứu giác của nó mới yên bình như thế này. Một suy nghĩ chạy nhanh trong nó, bước xuống nhà, đứng ở cổng, nó bấm số "Đồ điên":
- Đang ở đâu?
- (Im lặng)
- Alô!
- (Im lặng)
Nó cúp máy. Nhắn tin:
"Tai sao khong noi j?"
"Vi hom no co nguoi bao dung noi chuyen voi toi"
"Nghe may va noi chuyen di"
- Alô!
- Alô!
- Đang ở đâu? Đến nhà tôi đi.
***
Đạt
Giờ thì tôi đang ngồi trước mặt nàng. Tôi cũng không biết vì sao mình lại được cái vinh hạnh đi ăn sáng cùng nguời con gái này nữa. Hôm nay Na mặc áo phông trắng in chữ "Smile" rất đơn giản, không trang điểm, tóc cột cao, quần bò ống suông và đôi giày búp bê màu trắng đáng yêu. Trông Na khác hẳn những lần trước. Tôi khẽ mỉm cười. Những gì em làm khá giống những gì tôi nói!
Tôi biết Na cũng đã lâu. Ngày đầu tiên vào quán bar của thằng bạn tôi đã gặp Na nhưng lúc ấy em là người yêu của thằng DJ Cường. Tôi bị thu hút bởi cá đẹp của em, bị cuốn vào những câu chuyện về em mà hội ở bar hay kể. Ông trời cho tôi được nhìn thấy em khá nhiều lần, được bắt nhịp từng cảm xúc, trạng thái của em dù chỉ là nhìn lén. Và ngày em và Cường chia tay, có lẽ em sẽ không bao giờ biết người đưa em về trong cơn say là tôi, người khiến thằng Cường tím tái mặt mũi cũng là tôi. Có lẽ em chẳng bao giờ biết tôi đã yêu thầm em nhiều đến mức nào.
Em ngồi trước mặt tôi, thản nhiên húp xì xụp bát cháo ngán nóng bỏng lưỡi. Tôi mỉm cười:
- Em đang chết đói đấy à?
- Để thêm mấy tiếng nữa thì đúng thế thật. - Rồi em ngửa mặt lên: - Đồ điên không ăn à?
- Không, mà tên anh là Đạt nhé, không phải đồ điên đâu.
- Đều bắt đầu bằng chữ Đ mà. Mà đằng ấy bao nhiêu tuổi mà gọi em ngọt sớt thế hả? Chị lại đánh cho!
Tôi phì cười:
- Em hơn chị có 3 tuổi thôi ạ.
- Ừ. – Em thản nhiên "Ừ" cụt ngủn rồi tiếp tục ăn mà không thèm để ý đến tôi.
Ăn xong tôi chở em ra bờ hồ ngắm người. Buổi sáng mà bờ hồ đông khiếp, em chép miệng:
- Sáng thứ Tư người ta không đi làm lại đây làm cái gì mà đông như hội chợ quốc tế thế này?
- Anh điều ra để chào đón em đấy.
- Ối giời ơi anh cứ bày vẽ, người ta thấy em lại xô vào xin chữ kí thì sao em kí kịp, đông thế cơ mà.
- Có bảo kê ở đây em còn sợ cái gì? Anh viết sẵn biển "Không lại gần hiện vật" lên mặt em là được rồi em yên tâm.
- Vâng, anh cũng cẩn thận không công an bắt vì tội vẽ bậy lên tài sản quốc gia thì nổi tiếng như em cũng không cứu được anh đâu!
Tôi phá lên cười vì câu nói của em. Hôm nay là lần đầu tiên tôi bắt gặp con người này trong em, tôi không còn thấy em thở dài hay nhíu mày, trùng mắt xuống buồn bã nữa. Em bắt tôi phải nhận xét những cô gái đi ngang qua chúng tôi với "con mắt chân thực và đừng quên em ngồi cạnh anh":
- Anh thấy cũng xinh mà, da trắng, mắt to!
- Xì, trông như bị bạch tạng, mắt đấy mà to hơn mắt em, em móc mắt em xuống cho anh xem.
- Tóc dài thế kia?
- Chỉ tổ tốn dầu gội.
- Uầy, chân dài qua nách!
- Lông nách quấn vào cổ chân.
- Mắt một mí trông như Hàn Quốc!
- Thằng nào tưởng nhìn đểu nó nó cho một đấm thành hai mí ngay.
- Vậy thì có mỗi em là đủ tiêu chuẩn làm hoa hậu rồi.
- Không, còn đứa khác mà.
- Đâu?
- Đưa gương đây em soi rồi em chỉ cho.
***
Ngọc Anh
Đạt cũng gọi tôi là Na như bao người khác. Anh gọi tôi bằng giọng trìu mến như dỗ trẻ con. Bỗng nhiên tôi thấy nhớ giọng nói trầm trầm của anh ghê gớm. Hôm nọ là lần đầu tiên tôi đi chơi với anh. Anh quan tâm tôi theo kiểu Cường chưa bao giờ làm. Cường cấm tôi đến quán bar một mình nhưng những lần đi chơi với anh, nơi đến đều là quán bar. Đạt nói tôi đừng đến quán bar nữa:
- Anh là gì mà cấm được em?
- Người nổi tiếng như em đến dễ bị scandal lắm. Em không sợ anti fan à?
Anh luôn quan tâm tôi theo kiểu tưng tửng như thế khiến tôi không thể bắt bẻ rằng: "Anh chẳng là cái gì mà đòi cấm đóan tôi". Từ sau hôm ấy tôi chờ tin của anh mỗi ngày. Tôi không công nhận là mình có tình cảm với anh, có lẽ tôi coi anh là người bạn an ủi tôi lúc tôi cần mà thôi.
***
Chắc sóng thần Nhật Bản cũng không khiến hội ở lớp ngạc nhiên bằng cảnh nó khóac cặp, sơ mi trắng, quần bò đen, tóc buộc cao đi học. Hôm nay học về cái gì nó cũng chịu, đầu nó là mộ