Giày cao gót hay giày bệt

Giày cao gót hay giày bệt

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 241

Giày cao gót hay giày bệt

thân mình trước khi đi lấy chồng. Nhớ về mọi thứ và nước mắt bắt đầu chảy. Cô tổn thương, sau đó cô thay đổi. Cô thay những đôi giày bệt này bằng những đôi giày cao gót, chúng giống như những chiếc gai nhọn, chúng nâng cô lên, vực cô lại, mở ra cho cô một thế giới mới của sự mạnh mẽ. Khi đó cô làm chủ tất cả mọi thứ thuộc về mình. Hóa ra, cô đã quên mất mình cũng là một cô gái. Cũng có lúc yếu mềm trong cuộc sống, cũng có lúc mệt mỏi cần một ai đó. Hóa ra cô cũng đã không để ý bản thân mình tự tạo ra một thói quen cô lập cảm xúc, nhưng lai luôn có Long ở bên trong suốt khoảng thời gian qua, luôn có những ánh mắt ngọt ngào dõi theo cô. Cô không dám thú nhận, khoảng thời gian không có anh ở bên, cô cảm thấy trống trải thế nào.
Cô cầm chiếc giày lên. Và một chiếc thiệp nhỏ rơi xuống: "Anh tặng em, mong 2 tháng nữa sẽ được gặp lại em ở sân bay, em có thể vì anh mà đi đôi giày này được không? Anh biết, đôi giày không thể giúp em mang ra làm vũ khí phòng thân *cười* cũng không mang cho em được cảm giác tự tin với chiều cao của mình, chưa chắc đã có thể làm em cảm thấy dễ chịu khi nghĩ về quá khứ đã qua. Nhưng hãy vì anh và vì cả em nữa mà cho bản thân mình một cơ hội. Em hãy nghĩ xem, đi nó, sẽ khiến em cảm thấy thoải mái hơn, khiến em an toàn khi đứng vững trên mặt đất, khiến em có thể mặc những bộ váy thật thoải mái. Hơn nữa, em sẽ không cần phải tập đi nó, để khiến cho đôi chân của mình sứt sẹo, đau nhức. Hãy tin anh, chiếc giày sẽ đưa em đến nơi hạnh phúc. Anh chờ em"
Cô đặt đôi giày xuống,trong đầu cô đan xen bao suy nghĩ, có lẽ chuyến công tác của anh đã khởi hành. Nhưng ...
Cô đóng chiếc hộp cùng với tấm thiệp lại, thẳng tay vứt vào sọt rác. Cô không cần thay đổi! Cô đang sống rất tốt!
...
Nhưng đến vài ngày sau chiếc hộp vẫn không được cô mang ra khỏi nhà. Lâu lắm cô mới lưỡng lự trước quyết định của bản thân như thế, kể từ khi kí vào đơn ly hôn. Cô có nên cho mình một cơ hội nữa? Cho cả anh một cơ hội?
Đã lâu rồi, cô mới có cảm giác nhớ một người đến thế.
...
Ngày nắng đẹp ở sân bay Nội Bài.
Có một cô gái với dáng người quyến rũ, mặc một bộ váy đen bó sát thân mình, đôi chân cô trắng ngần được tôn lên bởi... một đôi giày cao gót cùng màu bộ váy. Ánh mắt cô nháo nhác tìm ai đó.
Anh vẫn là người thấy cô trước. Cô vẫn nổi bật như thế trong mắt anh sau hai tháng không gặp. Cô không biết được anh nhớ cô đến thế nào đâu. Anh đã mong chờ bao lâu, hồi hộp thế nào để được bắt gặp hình bóng quen thuộc của cô ở nơi này... Nhưng anh cụp mắt xuống khi nhìn xuống chiếc giày cao gót cô đi. Không phải chiếc giày bệt anh tặng. Vậy cô còn đến đây làm gì?Anh rẽ lối khác, tránh mặt cô, nhưng vali cản bước chân anh, khiến anh không thể đi nhanh hơn được.
Anh thất vọng.
Đáng lẽ cô không nên đến!...
Cảm giác ấm áp truyền lại từ sau lưng, cô đan tay ôm chặt lấy tấm lưng vững chắc của anh. Vùi đầu vào bờ vai rộng rãi thoải mái mà cô vẫn luôn nhớ đến sau bao ngày không gặp. Anh khựng lại. Lý trí nói anh phải gạt đôi tay cô ra, nhưng con in lại mềm nhũn đi theo giọng nói ngọt ngào của cô rót vào tai. Cô thì thầm:
- Đừng vội bỏ đi như thế. Anh yêu con người thật của em hay yêu một con người khác? Nếu anh yêu bản thân em của hiện tại, vậy hãy học cách yêu cả những đôi giày cao gót này... Vì chúng là một nửa con người em. Em vẫn muốn sống với bản thân mình, em đang sống tốt mà, đúng không anh? Vẫn mạnh mẽ, nhưng vẫn biết yêu thương. EM NHỚ ANH!
Anh quay lưng lại, chậm rãi ôm lấy cô vào lòng. Ở độ cao này, ôm cô rất vừa tay, không quá thấp, không quá cao:
- ANH CŨNG NHỚ EM!







1 234[5]
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)

Pair of Vintage Old School Fru