Hạnh phúc không muộn màng
Đánh giá:
7/10
Bình chọn: 185
1.3em;"> "Đúng là anh đã quá ích kỉ. Anh đã quá vô tâm." Anh đã không nhìn thấy khuôn mặt đầy tự ái của chị khi đứng trước gương cùng anh, anh không thấy sự ghen tuôn bùng lên trong mắt chị khi anh thao thao kể về Phương Linh- cô gái hát đôi cùng anh. Và đặc biệt anh đã không nhận ra đôi mắt đỏ hoe của chị sau khi xem những chương trình của anh – anh đã không chút lưỡng lự khi nói rằng: "Hiện giờ mình vẫn đi hát một mình và về nhà một mình" Giọt nước mắt chảy dài trên má anh- giọt nước mắt của sự hối hận muộn màng.
Anh chợt nhớ lại câu nói của chị : "Anh có thấy chúng ta là một đôi đũa lệch không thể so bằng không?" Nói xong chị mỉm cười. Trời ơi! Lẽ ra anh phải nhận ra sự tự ti trong câu nói đó chứ. Anh thét lên một tiếng trong cơn cuồng nộ chính bản thân mình, rồi ngã vật ra giường. "Tha thứ cho anh. Cầu mong em tìm được hạnh phúc đích thực của mình. Trời sẽ trừng phạt anh". Anh nghẹn ngào câu nói đầy đau khổ nhưng lại chứa đựng một sự lựa chọn - sự lựa chọn đầy cay đắng. Giọt nước mắt anh lăn..lăn...dài trên má.
***
Năm năm. Thế là đã 5 năm kể từ lần gặp gỡ định mệnh ấy. Số phận đã tạo ra anh- một con người của đam mê và tham vọng, số phận mang chị đến bên anh để anh được sống trong thiên đàng của hạnh phúc, nhưng rồi cũng chính số phận lại buộc anh phải lựa chọn. Sự lựa chọn đã chôn anh trong nước mắt, trong nỗi nhớ mong dằn vặt, trong cảm giác của một kẻ phản bội suốt 5 năm trời ròng rã. Giờ đây khi đã đạt được đỉnh cao của danh vọng, nhìn lại anh vẫn thấy mình chẳng có gì cả...chẳng có gì cả. Tất cả chỉ là hư vô.
Phải mất 5 năm anh mới có đủ can đảm để về lại chốn xưa, lại lặng bước trên con đường dọc bờ sông Hàn và ngồi vào chiếc ghế đá xưa. Thế nhưng tất cả đã thay đổi, đường phố rộng hơn, đông đúc hơn, ồn ào và nhộn nhịp hơn nhưng lòng anh thì mãi trống trải. Không biết đến bao giờ anh mới gặp lại chị. Chiều nào cũng vậy, anh thong dong trên các con đường với hi vọng nhìn thấy bóng dáng xưa trong dòng người tấp nập. Nhưng anh lại không dám đên nhà chị để hỏi vì anh sợ. Anh sợ phải thất vọng. Thà cứ để anh nuôi chút hi vọng mỏng manh còn hơn là nó tắt hẳn. Nỗi nhớ nhung, ân hận và cả nỗi sợ hãi cứ thi nhau giằng xé lòng anh. Dòng sông Hàn in bóng bao hàng cây, in cả ánh trăng tròn vằng vặc. Hôm nay là rằm tháng 11- sinh nhật chị và cũng là ngày anh chị gặp nhau lần đầu tiên.
- Mẹ ơi! Mẹ sao thế! Sao lại đứng lại?
Tiếng trẻ thơ hồn nhiên vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của anh. Anh ngoảnh mặt lại. Bốn mắt chạm nhau. Không khí đặc quánh. Thời gian ngừng trôi. Là chị- người vợ yêu dấu của anh. Chị đang đứng đó nhìn anh với khuôn mặt đầy vẻ thảng thốt, đôi mắt mở tròn. Đôi chân run run anh cố đứng dậy bước từng bước nặng nề về phía chị. Chị vẫn như ngày xưa, vẫn mái tóc dài buộc ngang bởi chiếc khăn mùi xoa, làn da ngăm đen nhưng trông gầy gò hơn trước. Đặc biệt là đôi mắt, đôi mắt buồn như chứa đựng cả biển trời đau khổ, bao sóng gió của cuộc đời.
- E..e..m....
Cuối cùng anh cũng thốt nên lời. Đứa bé khẽ lay tay chị: - Mẹ! Hình như chú gọi mẹ kìa!
Đứa bé vừa gọi chị là mẹ, là mẹ. Anh khóc thầm trong lòng. Vậy là chị đã tìm thấy hạnh phúc của đời mình. Cả đất trời như sụp đổ dưới chân anh. Nghe tiếng con gọi, chị như thoát khỏi cơn mê. Chị khẽ mỉm cười với anh (không biết cái nhếch miệng đó có được gọi là cười không nữa). Chị khóc nhọc thốt ra từng tiếng: - Bất ngờ quá! - Uh! Bất...ngờ...quá! Rồi không gian lại chìm trong yên lặng, không ai nói gì cả. Không hiểu sao trước mặt chị lúc này, anh không thể thốt lên được tiếng nào, kể cả tiếng xin lỗi bao đêm anh vẫn thầm nói một mình. Trong đầu anh lại lởn vởn biết bao câu hỏi: "Em có hạnh phúc không?" "Trong em có còn chút gì của đôi ta không?" "Anh ta có tốt với em không?" - Em...? Anh đưa mắt nhìn đứa bé thay cho câu hỏi không nói nên lời. Thằng bé thật dễ thương, khuôn mặt bầu bĩnh, làn da hồng hào, chiếc mũi cao, đôi mắt đen láy lộ rõ nét khôi tú. Anh như thấy lại mình trên khuôn mặt nó. Nhưng hỡi ôi! Anh bằng lòng đánh đổi tất cả để điều ấy trở thành sự thật.
Chị mỉm cưòi: - Nó là con..em! Chào... ch.. ú đi con! - Cháu chào chú ạ! Đứa bé nhanh nhảu Anh mỉm cười. Anh muốn cúi xuống ôm chầm lấy nó, hôn lên đôi má bầu bĩnh không cần biết nó là con của ai. Nhưng một lần nữa, anh lại để cho lí trí thắng. Thời gian lặng lẽ trôi qua. Từng giây, từng giây chậm rãi và nặng nề. - Em đi đây! Chị khẽ nói rồi dắt tay đứa bé đi ngang qua trước mặt anh. Bước chân chị nhẹ nhàng. Trong cái khoảnh khắc ấy- cái phút giây chị sắp vụt qua khỏi tầm mắt anh, anh c