XtGem Forum catalog
Hẹn gặp lại em

Hẹn gặp lại em

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 520

Hẹn gặp lại em

cho rằng mình quá may mắn khi gặp được một người bạn tri kỉ. Phải, chỉ là bạn tri kỉ thôi. Dẫu rằng con tim là thứ không thể điều khiển, nhưng trí óc vẫn bắt cậu phải tỉnh táo. Sự thật là mọi chuyện chỉ nên diễn ra như thế này thôi, không tình cảm, không giận hờn, không sướt mướt. Không phải vì cậu không khao khát tình yêu, mà bởi vì cậu không đủ dũng cảm và tự tin để đón nhận món quà vốn không dành cho mình.
Những con phố ở Huế, những quán ăn vặt và cả miền quê nghèo Hà Tĩnh nóng oi ả rõ nét hơn trong tâm trí Tùng qua sự chia sẻ mỗi ngày của Diên. Cậu khao khát được tới những nơi ấy, tận hưởng bầu không khí cổ kính của cố đô, thưởng thức những món ăn đậm chất cung đình. Thảng hoặc ngồi từ một căn nhà cũ kĩ nào đó, đưa tay qua khung cửa sắt gỉ sét hứng những giọt mưa dầm dề của Huế. Và cũng có thể chỉ lặng yên ngồi cạnh Diên không nói câu gì ở một triền đê nào đó, rồi phóng tầm mắt ra xa. Lâu lắm rồi cậu không có cuộc di chuyển nào xa. Lần gần nhất đã một năm, khi về quê nội tảo mộ. Sự di chuyển chủ yếu bằng ô tô – mà bố cậu là lái xe của một cơ quan, đã tận dụng được cho con khỏi mệt. Ánh mắt ái ngại của nhiều người lạ và cả những người thân nhìn ngó khiến cậu không sao chịu nổi. Rồi cũng quen, cũng ngẩng cao đầu mà đi những bước trên từng con đường. Cậu muốn hét lên với mọi người, rằng tôi có thể đi lại được, tôi có thể đến bất cứ đâu... Nhưng rồi lại thôi! Chỉ mỉm cười đáp lễ và âm thầm ở lại nhà mỗi khi có cuộc nghỉ mát được tổ chức trong họ hàng.
Giờ đây, khi đang nói chuyện với Diên về cuộc sống và những chuyến khám phá, cậu biết rõ mình thực sự muốn bước ra khỏi nhà, đến với Hà Tĩnh, với Huế và dạo chơi cùng Diên.
***
4 tháng trước
Diên: Diên thích Huế hơn quê mình không phải vì nó buồn hợp với cuộc sống Diên, mà vì nó yên tĩnh và dịu dàng đến kinh ngạc.
Tùng: Làm mình cũng muốn tới Huế quá!
Diên: Học 4 năm trong đó, nhưng chưa bao giờ Diên cảm thấy Huế xa cách với mình. Dẫu thế, Huế cũng chẳng quá gần gũi với ai...
Tùng: Diên có ý định vào đó nữa không?
Diên: Công việc chẳng cho phép đi lại nhiều. Nhưng thực lòng Diên muốn quay lại Huế lắm. Quay lại như một người lữ khách ấy, dù chỉ vài ngày thôi!
Tùng: Tùng cũng muốn được đi lang thang trên những con đường mà Diên đã từng đi qua.
Diên: Diên cũng rất muốn dẫn Tùng đi ăn mấy quán quen hồi đó, đi cả những con đường tắt mà Diên hay đi học nữa...
Tùng: Thật tuyệt nếu có thể thực hiện được những điều đó :)
Diên: Hứa với Diên, nếu có thể, chúng ta sẽ cùng tới đó nhé!
Tùng: Hứa! Ngoắc tay nhé!

***
3 tháng trước
Mối tình bảy năm chưa bao giờ tắt trong Diên. Tùng biết. Vì cách kể chuyện của cô khiến người khác phải ghen tị lắm. Diên kể với giọng điệu ngời sáng, như thể người ấy vẫn còn ở cạnh bên. Nhưng rồi trầm giọng lại và bé xíu dần mỗi khi kết thúc nó. Ở đầu dây bên kia, Tùng cảm giác như có cái gì đó vỡ ra trong người cô gái nhỏ. Cậu thầm nghĩ nếu là mình sẽ không bao giờ để cô gái ấy khóc, để cô ấy phải buồn đau. Nhưng cậu không phải là mối tình bảy năm ấy nên chỉ có thể đứng ngoài, an ủi và bất lực nhìn theo.
Một buổi trưa ngủ dậy, mưa giăng kín trời mang hơi lạnh ngoài biển về. Ám ảnh bởi giọng trầm buồn của người miền trung từ Diên đêm qua, Tùng ra ban công hóng gió. Ngõ vắng chỉ thi thoảng có vài tiếng rao vội vã. Chim hót líu lo ở góc sân nhà hàng xóm và phía xa xa công trường đang xây dựng ồn ã, tiếng búa chan chát vẳng lại. Cậu khao khát được trèo cây, trẩy doi xuống cho em trai ăn, đi xe máy qua chỗ công trường đang xây dựng và bước xuống nhà, mở cổng đi một vòng quanh con ngõ thân yêu với chiếc ô màu tím dựng đã lâu nơi góc bếp. Rồi cậu muốn mình tới Huế, một khao khát mãnh liệt thục giục.
Tùng: Bao giờ Diên nghỉ hè?
Diên: Sắp rồi mà, mấy tuần nữa thôi! Sao thế?
Tùng: Diên đi Huế không? Đi với Tùng không?
Diên: Ngay bây giờ?
Tùng: Ngay khi Diên nghỉ hè và muốn đi.
Diên: Nhưng làm sao Tùng đi được?
Tùng: Tùng muốn được đi bằng đôi chân mình, qua những con đường Diên đã đi...Thật lòng đấy! Muốn được khám phá và sống thực sự.
Diên: Vậy...2 tháng nữa được không. Diên sẽ ra Hà Nội đón Tùng.
***
1 tháng trước
Lên lịch trình một cách cẩn thận cho ba ngày ở Huế. Tùng chưa bao giờ háo hức đến thế. Cái cảm giác này tuyệt vời hơn so với lần đầu tiên đỗ vào cao đẳng. Nhưng để tìm một công việc tại một công ty nào đó là điều dường như không tưởng với cậu. Bao giờ họ cũng sẽ nhìn vào hình dáng. Vậy là kết thúc 3 năm học, cậu ở nhà sửa máy tính, cài phần mềm và làm các công việc khác liên quan tới máy vi tính cho hàng xóm. Một công việc tẻ nhạt, không

1[2]3
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)