a vậy mà nàng đỡ tôi đi thật, bàn tay mát rượi đó như truyền thêm sức cho tôi, quãng đường dài phía trước kia dường như chẳng bỏ bẽn gì.
- Sao em lại lấy tên là Hoa Hồng Vàng?Tôi hỏi nhỏ khi nàng đang nhấm một ngụm vang trong Hầm rượu Pháp.
- Em thích hoa hồng vàng, đơn giản vậy thôi?Nàng cụng ly với tôi.
- Anh cũng rất thích hoa hồng vàng. Tôi cười lớn.
- Em thích hoa hồng vàng nhưng không thích ý nghĩa của nó. Có lẽ anh không biết hoa hồng vàng tượng trưng cho sự phản bội?. Tôi đưa mắt Ngọc Tiên. Sự phản bội?Câu hỏi bất chợt đó khiến tôi bất giác nghĩ về Mỹ Hạnh, không biết nàng đã giải quyết mớ công việc đó xong chưa, có lẽ giờ này nàng đang bận bịu xào nấu.
Lang thang qua mấy tòa lâu đài, nàng như đứa trẻ nít chợt reo lên khi lạc vào vườn hoa. Tôi có cảm giác nàng như một con bướm đang khoe sắc rực rỡ, những cánh hoa kia cũng e lệ trước vẻ đẹp rạng rỡ của Ngọc Tiên. Nàng mím môi bên Cẩm Tú Cầu, nàng làm dáng bên Hoa hồng Hà Lan, nàng hít hà bên hoa Lys trắng. Những cú lia máy của tôi được thể quét nàng vào từng khuôn hình, những tấm hình trong trẻo. Tôi định cõng nàng lên mấy tòa lâu đài, nàng nói giữa thinh không:"Anh có cõng em được suốt đời không?". Nàng nói như phim Hàn Quốc, trong phim Hàn cũng có mấy cảnh chàng trai cõng cô gái leo lên mấy bậc cầu thang, rồi họ cũng hét vang:"anh sẽ cõng em đi đến chân trời góc bể". Tôi cười thầm:"lũ xạo".
Ngọc Tiên bóc kẹo cho tôi ăn:"Trước khi chơi mấy trò cảm giác mạnh, phải ăn kẹo để tim khỏi nhảy ra khỏi lồng ngực. "Nhiều năm nay tôi không ăn kẹo. Thứ nhất là tôi không thích, thứ hai là tôi đã lớn. Nhưng viên kẹo nàng đưa trên chiếc ghế nhào lộn là viên kẹo ngon. Tôi mạnh dạn hơn từ viên kẹo. Chiếc ghế nhào lộn mấy vòng liền khiến nàng khóc thét, nàng nắm chặt tay tôi, nước mắt chảy ràn rụa. Tôi cũng nắm thật chặt tay nàng, la hét phụ họa theo từng vòng xoay, trong khi trong bụng thản nhiên:"mấy trò muỗi". Kết thúc vòng xoay, nàng có vẻ đuối sức, còn tôi thì hơi chừng tiếc nuối. "Em còn sức đi nữa không?". Nàng gật gù khiến tôi thấy thương nàng vô cùng, thiếu điều tôi muốn cõng nàng lên lưng mà chạy đi mất.
- Anh cõng em đi. Nàng nói nhỏ.
Tôi không nghe lầm chứ, nàng vừa yêu cầu tôi cõng nàng. Những bước chân của tôi thật chậm, nàng nhỏ xíu như một con mèo, cõng nàng mà tôi có cảm giác như mình đi tay không vậy. Hay là sức mạnh của tình yêu làm tôi minh mẫn. Tình yêu?vừa tự hỏi ngang đó thì câu nói của Mỹ Hạnh ở nhà lại vang lên trong đầu tôi"Anh nhớ về sớm, em chờ anh". Thoáng rùng mình, tôi xốc nàng lên, bước thoăn thoắt.
Phòng chiếu phim thấp thoáng vài bóng người, tôi thật sự bối rối khi thân hình của Ngọc Tiên kề cận ở bên. Tôi ước rằng mình có thể bạo gan hơn một chút xíu nữa là có thể ôm trọn nàng trong vòng tay của mình.
Một bộ phim tình cảm của Pháp, từ lâu những nụ hôn kiểu Pháp đã nổi tiếng trên toàn thế giới với sự lãng mạn và cuồng nhiệt của nó. Khi trên màn hình chiếu đến cảnh đôi tình nhân trao nhau nụ hôn dưới Khải Hoàn Môn, Ngọc Tiên đã nghiêng đầu sang vai tôi, nàng nhỏ nhẹ:"Anh khờ khạo quá". Và nàng đã hôn tôi, không phải là một nụ hôn kiểu Pháp mà chỉ là làn môi thoáng qua nhưng chừng đó cũng đủ để tôi cảm nhận rõ mùi nước hoa Chanel 5 dịu nhẹ. Trời đã dần về chiều, Ngọc Tiên sẽ phải xa tôi, và rồi chúng tôi cũng chỉ là những con người nhỏ bé len lỏi vào trong đám đông chộn rộn. Tôi lấy mẩu giấy ghi vội địa chỉ của nàng:
- Anh sẽ đến nhà trả em những tấm ảnh.
- Anh sẽ nhớ em chứ. Đôi mắt nàng ngấn lệ, những giọt lệ như sương mai.
- Dĩ nhiên, mình sẽ còn gặp lại nhau- Bàn tay tôi đang cho vào túi quần bởi tôi biết nếu để nó giữa thinh không, nó sẽ trở nên thừa thãi hơn bao giờ hết.
Nàng đi, chiếc taxi khuất sau con đường đã nhuốm màu đỏ ối. Tôi sẽ phải về thành phố, về với người con gái tôi yêu, nàng đang chờ tôi về ăn tối. Một chút tình thoáng qua cũng đủ làm trái tim ngân lên từng giai điệu réo rắt.
Mỹ Hạnh vẫn đợi cửa, tôi ghé ngang chợ mua vài con cá chép, để dối nàng như là một chiến lợi phẩm của ngày hôm nay. Nàng vẫn chưa ăn tối, nàng chờ tôi. Lạ chưa, trên bàn ăn hôm nay nàng cũng cắm những cánh hồng vàng rực. Trong tôi chợt nổi lên những đợt sóng lòng. Tôi nhón vội miếng salat:
- Em nấu ăn thật tuyệt.
- Coi kìa, anh hư quá. Tối nay sẽ có một người bạn của em đến chơi, có lẽ cô ấy cũng sắp đến.
Mỹ Hạnh vừa nói đến đó thì tiếng chuông đã kêu vang. Tôi xoay người theo cánh cửa.
Ngọc Tiên, tôi vừa chia tay nàng lúc chiều, không nghĩ là mình sẽ lại gặp được nàng nhanh đến như vậy. Đôi mắt nàng chạm vào tôi. Mỹ Hạnh nhanh nhảu:
- Đây là Ngọc Tiên, bạn thân của em vừa từ Mỹ về, hai người chắc chưa biết nhau đâu...
Tôi không còn nghe nàng nói gì nữa, bởi trước mắt tôi chỉ toàn một màu vàng của những cánh hồng rơi lả tả.
Nguyễn Nhật Hoàng