Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Ít ra còn có anh

Ít ra còn có anh

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 339

Ít ra còn có anh


- Tôi không biết bạn phải làm gì đền cho tui đi! Minh quay sang khẳng định
- Làm gì là làm gì? Máy mượn của tui mà dám bắt lỗi hả? ai biểu lấy tay múa may làm tui tưởng...Nó cũng không chịu thua mà chọc tức lại Thế Minh. Minh vô tư mà đáp lại không biết mình đã rơi vào bậy trả thù của Nó
- Tưởng gì?
- Tưởng bạn bi..khùng chứ gì? Tưởng Minh bực mình nhưng lại trả lời khó hiểu
- Ya cảm ơn! I don't care. Không hiểu sao khi nghe cậu bạn phớt lời Nó lại mềm lòng, nhẹ dạ mà đổi giọng năm nỉ
- Đùa thôi xin lỗi tui không biết mà...
Minh hiểu cô bạn tuy "khẩu xà" nhưng "tâm phật" nhưng cũng quyết giả nai lừa Nó vì vốn dĩ Minh đâu có khờ khạo bất cẩn như vậy.
- Trời! lúc bạn lấy tui có nói mà...Thấy vẻ mặt yểu xìu của cậu bạn Nó thấy có lỗi lắm nên lại năn nỉ
- Thôi bỏ đi nha cho kẹo ăn nè..hi.
Nói xong Nó để 1 cây kẹo mút trên bàn và ra chơi với các bạn khác. Không đợi Minh trả lời. Minh cầm lấy và bỏ vào ngăn cặp cây kẹo đầu tiên mà Minh nhận được từ một được từ Nó!
Những tháng ngày sau đó Minh giúp Nó rất nhiều. Nó cũng dần cảm thấy ngồi cạnh Minh Nó rất vui vẻ và thoải mái. Nó bắt đầu yêu quý cậu bạn mà trước đây Nó đã từng rất ghét.
Gần cuối năm nhỏ bạn thân lôi kéo Nó ngồi chung trong năm học mới. Trong lòng Nó tuy không muốn nhưng cũng chắng biết phải làm sao. Vậy là Nó đành xa cậu bạn mà dường như giờ đã có 1 vị trí nhất định trong lòng Nó. Những ngày cuối năm ấy Minh ngủ nhiều hơn những đứa khác thì chơi đủ kiểu đủ trò nhưng Nó thì cứ im lặng nằm xuống bàn và nhìn sang cậu bạn. Nó có một suy nghĩ là sắp xa một người quan trọng... Nó xích tay lại chạm vào tay Minh cứ vậy mà suy nghĩ...

***
Đầu năm vào Nó tuy muốn ngồi chỗ cũ nhưng nghĩ rằng Minh cũng sẽ thay đổi chỗ vì Minh được nhiều bạn trong lớp yêu quí muốn ngồi gần có lẽ một phần vì Minh rất giỏi. Nó cũng hiểu rằng nếu ngồi chỗ cũ Nó sẽ bị nhỏ bạn chất vấn, hình như Nó sợ tình cảm của Nó bị phát hiện nên đành chiều theo ý bạn. Nó cũng nhớ Minh từng nói là Minh thích ngồi bàn cuối hơn Nó cứ nghĩ là do định mệnh mà Nó sẽ không được ngồi gần cậu bạn nữa. Các bạn vào lớp đầy đủ chỉ có Minh là vào sau cùng cái bàn đầu của Nó và Minh đã bị lấy đi Nó an tâm là mình sẽ không hối tiếc khi ngồi chỗ khác Minh sẽ xuống bàn cuối thôi chắc là như vậy. Cuối cùng Minh vào lớp vừa bước vào là đám bạn rủ Minh xuống ngồi gần nhưng không hiểu sao Minh lại hỏi Nó
- Cái bàn đâu rồi?
Nó tròn xoe mắt nhìn cậu bạn có lẽ cũng vì một lẽ Nó vui khi được gặp lại người mà Nó muốn gặp nhất trong những ngày hè mà Nó tưởng như dài nhất trong đời học sinh của Nó, nhưng cũng không quên trả lời vẻ ngang ngạnh quen thuộc
- Người khác lấy rồi! Đi tìm chỗ khác ngồi đi.
Minh không nói gì đi xuống cuối kéo cái bàn lên Minh ngồi. Nó nhìn .. Minh quay lại hỏi
- Eh! " phế liệu" ngồi ở đó à?!
Nó không bực vì sao không biết nữa. Nó chỉ lẳng lặng trả lời
- Uhm..
Minh quay lên cả Nó và Minh đều có cùng một cảm giác......
***
Rồi chỗ của Nó cũng có người ngồi. Một cô bạn gái xinh đẹp và cũng thông minh..ít ra thông minh hơn Nó. Nó buồn...! Minh thì lại vô tư nói chuyện với bạn mới Nó càng buồn Nó không hiểu nổi Nó vì Nó biết Minh không phải người hợp với Nó. Minh thích tự do và độc lập hờ hợt trong chuyện tình cảm Nó thì thích được quan tâm Nó biết là dù Minh có ý với Nó mọi chuyện cũng chẳng đến đâu....tiếng gọi của nhỏ bạn làm Nó trở về thực tại.
- Này! Bạn sao thế? Tui để ý mỗi lần Minh vừa vào lớp là bạn cứ nhìn theo mãi nhé..
Nó hơi bối rối Nó là vậy bao nhiêu cảm xúc đều được viết trên gương mặt tròn trĩnh đáng yêu của Nó..vừa may lúc ấy tiếng trống trường vang lên cả đám kéo nhau ra xếp hàng Nó đi trước Minh đi sau,muốn nói gì với Nó nhưng lại thôi. Giờ chơi Nó lại chổ Minh ngồi Nó thấy Minh chơi game không thèm đếm xỉ đến Nó, Nó phán cho một câu với 2 người bạn trong nhóm ( nhóm bộ tứ hoàn hảo gồm Minh Nó và 2 cậu bạn nữa, nguyên nhân là sau khi chuyển đến ngồi gần Minh thì tính bá đạo của Nó càng bộc lộ ra nên nhóm Minh cũng thường chơi chung Nó)
- Tối ngày ôm cái Điện thoại chắc còn quý hơn mạng sống...
Tuấn Anh và Quân cùng lên tiếng
- Không lẽ giờ cậu mới biết à? Bảo đảm quý hơn vì cho dù có cưới vợ Nó cũng ôm điện thoại ngủ chứ không ôm vợ đâu. Cả bọn cười phấn khích rồi cả đám kiếm đủ cách chọc gẹo, nhưng Minh không nói gì. Có lẽ không ai hiểu nguyên nhân bao gồm cả Nó- nguyên nhân chính dẫn đến cái gọi là ích kỉ của một thằng con trai ga- lăng đúng mực. Minh không cho ai mượn điện thoại vì Minh sợ bị phát hiện những tấm ảnh mà Minh đã lén chụp Nó. Những ngày đi học vì nhà xa nên Nó không về mà ở hẳn trong trường để chiều học tiếp luôn, Nó kê ghế lại rồi ngủ ngon ơ

1[2]345 .. 8
ĐẾN TRANG
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)