hế nào ấy. Thật đau đầu ...
Tôi không hiểu nổi tại sao mình dám mua quà tăng sinh nhật anh ta, dám đưa quà sinh nhật cho bạn gái hiện tại của anh ta mà lại không thể nhắn lấy 1 tin chúc mừng sinh nhật cho anh ta được. Tôi sợ ạnh ta sẽ reply lại là "Đừng làm phiền tôi nữa". Như vậy sẽ chẳng còn gì mất mặt hơn.
Hôm nay sinh nhật anh ta, để không muốn nhớ lại những gì của quá khứ tôi cứ lang thang đi trên các con phố hẻm, càng nghĩ lại càng xót xa, Hỏi tại sao mình lại ngu ngốc đến thế. Sao cứ phải quằn quại vì một kẻ thối tha, vô liêm sỉ cơ chứ. Tôi dừng chân ở một quán ăn nhỏ trên vỉa hè, cũng thấy mình cần phải ăn thêm chút gì nếu không muốn trên dân trí ngày mai sẽ có một bài giật title "Xác một cô gái thất tình chết đói ở Hà Nội". Vậy thì người nhà tôi cũng sẽ đau lòng lắm, họ nuôi tôi 20 năm rồi, không thể chết một cách lãng phí như vậy được
- Dzo!!!!!! Sinh nhật vui vẻ nhé, hôm nay chúng mình ăn tẹt ga, mừng thằng Quốc có người yêu mới, mừng cho tuổi 22 tràn trề sinh lực hô hô nào, trăm phần trăm nhớ, thằng nào không uống cạn phải chịu phạt
Tôi giật thót tim quay lại nhìn về phía ầm ĩ ấy, là anh ta.... Cùng với một đám bạn đang bù khú với nhau. Nực cười thật, ông trời thật giỏi trêu ngươi. Tôi trốn tránh anh ta cả tuần nay, cuối cùng lại gặp nhau tại một nơi mà tôi nghĩ là sẽ không bao giờ phải nhìn thấy hắn. Tôi muốn khóc mà không dám khóc chỉ dám vội vã quay người chạy một mạch, tôi cũng không rõ những bước chân của mình sẽ đi tiếp về đâu, chỉ biết tôi phải rời xa chốn này, rời xa nơi xuất hiện hình ảnh anh ta.
Ngồi thụp ở bến xe bus, nước mắt tôi cứ ròng rã rơi, tiếng nấc cứ ngày một to dần khiến vài người xung quanh để ý. Nhưng tôi mặc kệ, tôi không thể kìm nén thêm một giây phút nào nữa, quả thực là tôi đã đau khổ lắm rồi.
- Thất tình à???
Tôi ngẩng đầu lên nhìn người vừa nói, là một gã con trai ngồi ghế bên kia, đang nhìn tôi bằng ánh mắt đầy ái ngại
- Không, anh nghĩ sao mà nói tôi thất tình, trông bộ dạng tôi giống lắm sao?
Anh ta gật đầu, rồi lại quay sang chỗ khác
- Anh học ở gần đây sao?- tôi bắt chuyện, dù sao có người nói chuyện cùng cũng thấy bớt cô đơn
- Kiến trúc, còn ...- Anh ta không nói nữa, có lẽ cũng chẳng biết nên xưng hô thế nào cho tiện
- Hà Nội, 2 trường cũng không cách xa nhau lắm đâu, năm nay tôi mới 20 tuổi xuân thôi, chắc nhỏ tuổi hơn anh, anh bao nhiêu tuổi rồi
- Đoán xem- Anh ta mỉm cười, và dường như ánh mắt anh ta cũng đang cười vậy
- 92?
- Trẻ vậy sao?
- 91 à :- ?
Anh ta không nói, chỉ gật đầu
- oh, lớn hơn mình 2 tuổi
- Xem nào, nhóc 20, kém anh 2 tuổi, hôm nay đánh đề 02- 20 nhé
- Sao?- Tôi tròn mắt, tên này nghiện lô đề à
- Mới có 6 rưỡi thôi, có ghi không? Mỗi con 10k nhé, trúng là được 800k đấy
- Không, tôi không đánh đâu
- Tuỳ nhóc, tối nay xem kết quả, nếu về thật đừng tiếc
Anh ta đứng dậy, tôi vội giật mình, một phần sợ cô đơn, phần còn lại cũng sợ một mình ở cái nơi u ám lạnh lẽo này
- Cho em ké với, 2k thôi được chứ?- Tôi toe toét
- Oh, kém 2 tuổi, năm nay 20 tuổi, đánh 2k, có vẻ dễ về
Tôi móc ví tìm tiền lẻ đưa cho anh ta, thấy hôm nay mình cũng thật ngộ, thất tình dẫn đến cờ bạc hay sao, mẹ tôi làm giáo viên, nếu biết tôi lạc lối thế này chắc bà đập què chân tôi mất
- Nhóc này, nếu có 02- 20 thì mai ra đây lĩnh tiền nhé!
Anh ta đưa cho tôi một mẩu giấy ghi mấy số nhằng nhịt gì đó, nói tôi phải cất kín vào nếu trúng thì còn có tiền mà lê la trà đá. Tôi chỉ biết gật gù cái đầu rồi tiếp tục đợi xe bus, còn anh ta thì đã đi khuất dần vào trong bóng đêm rồi. Trời chưa sang đông nhưng cũng thật mau tối.
***
Trong lúc ăn cơm mẹ có hỏi tình hình học tập của tôi, tôi không dám nhìn vào mắt mẹ chỉ ậm ừ nói tốt mặc dù tôi phải thi lại tận 2 môn. Sau đó tôi nói mệt rồi chạy vù lên phòng, tôi sợ mẹ sẽ nhìn ra tôi đang nói dối.
Nằm trên giường nếu không có truyện để đọc thì đầu óc tôi lại luẩn quẩn hình ảnh của tên đốn mạt kia và rồi lại gặm nhấm nỗi đau một mình.Chợt nhớ tới tên mà mình gặp ở bến xe lúc chiều tối tôi lại thấy hay hay,kể ra tôi cũng buồn cười thật, sao lại bị người khác rủ rê lô đề cơ chứ?
Soạn tin tìm kết quả trên điện thoại, tôi chẳng hi vọng mình sẽ có 150k để uống trà đá cả tháng, chỉ đơn giản là muốn xem kết quả là bao nhiêu, xem chỉ số may mắn của mình có được cao như vẫn thường bói trên facebook hay không thôi... Tôi không nghĩ....
Nó về thật, là tuổi của tôi: 20
Vừa ngỡ ngàng vừa buồn cười, là lần đầu tiên tôi dính đến thứ người ta vẫn gọi là cờ bạc đó, đúng là số đỏ mà. Tôi cứ tủm tỉm cười mãi chỉ mong trời mau sáng để có thể ra quán nước lĩnh tiền và gặp lại tên lạ mặt đó
- Tôi đợi anh cả s