Khi hạnh phúc không chỉ là nụ cười
Đánh giá:
7/10
Bình chọn: 334
ng mình. Rất vội vàng, trái tim nhỏ bé nhiều mơ mộng của một cô gái 17 tuổi là tôi cũng rung lên theo từng nốt nhạc.
Vì quá vội vàng, nên mối tình đầu của tôi cũng kết thúc một cách chóng vánh. Hơn hai năm, đủ để tôi và Phan Anh hiểu rằng chúng tôi không thuộc về nhau.
Giờ đây, trên chặng đường khó khăn này, Nam Khanh lại xuất hiện trong cuộc đời tôi. Sự sâu sắc, hiểu biết của anh đã làm tôi vững tin hơn vào một tương lai phiá trước. Sự hóm hỉnh, hài hước mà anh mang lại như một hộp sắc màu làm tươi mới thế giới vốn như một màn sương trắng đục trước mắt tôi. Sự ân cần, dịu dàng của anh đã làm tôi mỉm cười, chấp nhận cuộc sống này. Cơn đau đầu chợt ập đến nhức nhối. Hình như những lúc anh không ở bên tôi chúng thường xuất hiện hơn.
Cầm kết quả chụp lại CT Scaner của Quỳnh Như trên tay, lồng ngực tôi trống rỗng. Bầu không khí xung quanh tôi như đặc quánh, nghẹt thở. Tôi đưa tay nới lỏng chiếc cavat trên cổ, một giọt nước mắt vô tình rơi tách xuống mặt bàn, tia nước bắn ra thành những vệt dài. Gần đây những cơn đau đầu của em đã ít hơn, tôi đã hy vọng sẽ có một phép màu nào đó, khối máu tụ ấy sẽ từ từ tiêu biến. Nhưng tia hy vọng vừa thắp lên lại như ngọn đèn leo lét trong gió, cuối cùng cũng vụt tắt. Khối máu tụ không hề có dấu hiệu tiêu giảm, vùng não tranh tối tranh sáng trước kia có xu hướng lan rộng, nguy cơ không hồi phục được.
Cuộc phẫu thuật lần hai phải được tiến hành nhanh chóng để giải phóng vùng não bị chèn ép này. Dù đã có sự tiên lượng trước đó, nhưng tôi vẫn không tránh khỏi nỗi thất vọng đau đớn. Nếu thành công em có thể nhìn lại được, nhưng nếu thất bại...tôi thật không muốn nghĩ tiếp. Với tỷ lệ thành công ít ỏi như vậy, lẽ nào để em phải mạo hiểm hay sao? Có cách nào để không phải phẫu thuật không? Cho dù cả cuộc đời này, em không nhìn thấy được cũng không sao. Tôi sẽ nhìn thay em. Cho dù em có là một cô gái mù, tôi sẽ vẫn yêu em.
Tôi tìm thấy em ở góc nhỏ của khuôn bệnh viện trong một buổi chiều muộn. Em đang ngồi trước giá vẽ của mình. Mẹ em đứng bên, thi thoảng lại lén lau đi những giọt nước mắt.
Tôi đứng từ xa nhìn em. Chân không cất nổi bước. Trong ánh nắng sắp tắt của buổi chiều tà, em mỏng manh và yếu ớt biết bao. Khoảnh khắc ấy, tôi muốn được ôm trọn em trong vòng tay của mình, muốn dùng hết hơi ấm của mình để che chở, bảo vệ cho em...Giá mà tôi có thể bảo vệ cho em.Mẹ em tiến về phía tôi, mắt đã rưng rưng:
- Con bé không chịu làm phẫu thuật, nó nói đằng nào cũng chết, nó không muốn phải chịu một cuộc phẫu thuật đau đớn lần nữa... Con gái tôi, con bé mới chỉ hơn 19 tuổi. Nói rồi mẹ em không cầm được nước mắt.
Sống mũi tôi cay xè, cố tìm một câu nói trấn an bác:
- Chúng cháu sẽ cố gắng hết sức.
Lời vừa nói ra khỏi miệng lại khiến tôi ân hận. Câu nói này, câu nói tôi đã nói với không biết bao nhiêu người nhà bệnh nhân. Nhưng điều đáng sợ không phải là câu nói đó, mà là vế sau của nó: "Chúng tôi đã cố gắng hết sức nhưng..." Hàng ngàn lần, hàng vạn lần, tôi cũng không muốn phải nói câu nói đó với mẹ em thêm một lần nữa.
Tôi xin phép được nói chuyện riêng với em. Em đang dùng cây bút quen thuộc của mình phác lên giấy vẽ những đường nét lộn xộn, không rõ hình thù. Quần áo em đã lem nhem bởi nước màu, trên khuôn mặt nhỏ xinh cũng dính một vài vệt màu xanh đỏ. Tôi nhẹ nhàng ngồi xuống bên em, nhẹ nhàng lau những vệt màu trên má em khẽ thì thầm:
- Nếu thiếu giấy vẽ cứ bảo anh, sao lại vẽ cả lên mặt thế này?
Như giọt nước tràn ly, em bỗng bật khóc nức nở. Những u uất tích tụ bấy lâu trong lòng cũng theo đó mà tuôn rơi:
- Em sợ, em sợ một ngày nào đó, em sẽ quên mất màu ấm áp của nắng, màu hy vọng của mây trời, và màu của những bông hồng " Tôi xứng với em."
Trái tim tôi như có hàng ngàn mũi kim xuyên thấu, nhói buốt. Tôi khẽ đặt bàn tay em lên trái tim đang đập dữ dội trong lồng ngực mình chân thành nói:
- Có anh ở đây, em sẽ không quên đâu. Ít nhất là màu đỏ, màu của tình yêu. Em thấy không? Nó đang ở đây, vì em mà đập mạnh mẽ như vậy đấy.
Nói rồi tôi khe khẽ cất tiếng hát, bài hát mà lẽ ra tôi nên tự mình hát cho em nghe từ ba năm trước. Lẽ ra khi thấy em cùng cậu nam sinh ấy bước ra, thấy em nâng niu chậu xương rồng nhỏ mà tôi tặng trên tay, tôi nên gạt bỏ lòng kiêu hãnh của mình mà đuổi theo em hỏi cho rõ ngọn ngành.
If I got down on my knees and I pleaded with you
If I crossed a million oceans just to be with you
Would you ever let me down?
If I climbed the highest mountain just to hold you tight
If I said that I would love you every single night
Would you ever let me down?
Bàn tay tôi áp lên ngực trái của anh. Nơi con tim anh đang vì tôi mà đập dồn dập. Nó va đập vào bàn tay tôi, va đập vào cả nơi xa xôi nhất trong tâm hồn tôi. Bài hát ấy vang lên, một lần nữa lại khiến trái tim tôi rung động, thổn thức. Tôi nhớ lại cuộc gọi điện của Phan Anh hai ngày trước:
- Alo?
- Quỳnh Như. Là mình.
- Phan Anh?