XtGem Forum catalog
Khởi đầu và kết thúc

Khởi đầu và kết thúc

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 212

Khởi đầu và kết thúc

Đầu dây bên kia khi nghe giọng nàng liền sốt sẳng hỏi.
- Em yêu! Em chuẩn bị chưa?
Nghe giọng nói của người yêu, nàng mới vỡ lẽ là hôm nay hai người có việc quan trọng phải làm cùng nhau. Sau vài giây phút bối rối, nàng đã cố gắng lấy lại trạng thái tươi tỉnh, cố gắng trả lời với giọng điệu tự nhiên nhất
- À, em vừa dậy, mà họ hẹn chúng mình mấy giờ anh nhỉ?
- Chín giờ, em mau quên thế? Mà hôm nay nghe giọng em lạ lắm, em mệt à?
Sự lo lắng của người yêu khiến nàng phải bình tâm hơn, nàng không thể để anh ta biết là nàng đang có tâm sự với chậu cây sống đời.- Có lẽ hôm qua chúng mình đi về khuya quá nên hôm nay em hơi mệt, nhưng không sao, anh sẽ đón em chứ? - nàng trả lời anh ta.
- Ừ, nửa tiếng nữa anh đón em đi ăn rồi chúng ta cùng đi đến đó nhé, em chuẩn bị giờ đi là vừa.
Nàng ưng thuận rồi gác máy.
Nàng vào phòng ngủ, đứng trước gương với bộ dạng hoàn toàn ủ rũ, chiếc váy ngủ màu trắng phủ lên cơ thể trắng muốt của nàng đến tận đầu gối tạo cho nàng một dáng vẻ cô đơn. Tóc rối, đôi mắt nhỏ của nàng không mấy linh động với những ưu tư. Trong thoáng vô thức, vì nhớ Nam nên nàng đưa tay lên chạm vào khuôn mặt mình để kí ức tiếp tục rủ nhau quay về.
***

Sau khi Mai bỏ về với sự giận dỗi, những ngày sau đó nàng không thấy Nam tìm đến xin lỗi mình, ngay cả một tin nhắn hỏi thăm cũng không có. Nhưng rồi sau đó một tuần, nàng cũng nhận được một tin nhắn từ anh "Này bé yêu, đừng quên chăm sóc chậu cây đấy nhé"
Nàng vừa giận anh lại vừa mừng, lưỡng lự để tìm sự trả thù nhưng rồi nàng vẫn trả lời anh với câu nói quen thuộc "Anh thật đáng ghét, anh đang ở đâu vậy?", tin nhắn đã chuyển đi một lúc nhưng nàng vẫn không thấy hồi âm của anh, nàng lại đâm bực mình.
Nam lại quằn quại với những cơn đau cấp tính. Mồ hôi hòa lẫn nước mắt đầm đìa trên khuôn mặt anh. Trong cơn đau thấu xương, Nam lại thiếp đi.
Những ngày sau đó thấy Nam vẫn tiếp tục im lặng. Mai từ cảm giác khó chịu lại chuyển sang cảm giác lo lắng. Đến một hôm nàng không thể chịu nỗi nên đã quyết định chạy ngay đến căn hộ của anh, nhưng anh không có nhà. Điện thoại của anh vẫn tắt, nàng để lại tin nhắn thoại rồi lại tiếp tục đợi anh, cứ thế nàng đợi mãi cho đến tận đêm vẫn không thấy anh về. Và rồi khi nàng trở về nhà mình, điện thoại đổ chuông, đó là anh.
- Đồ đáng ghét, anh đang ở đâu thế?
Giọng anh thì thào "Anh đang ở trước cửa nhà em nè, mở cửa cho anh đi bé yêu"
Mai mừng rỡ nhưng khi thấy anh nàng lại tỏ thái độ khó chịu "Tại sao anh lại đến đây?". Nàng từng nói với anh là không bao giờ để con trai đến nhà mình, trừ khi người đó là người yêu, Nam cũng không bao giờ quên điều đó nhưng hôm nay anh đã đến, nó như một dấu hiệu không lành.
"Anh xin lỗi"- nói xong anh ôm nàng vào lòng. Cái ôm này có thể giết chết những khoảng cảnh bấy lâu giữa hai người, nhưng có thể nó sẽ là cái ôm đẩy Mai ra xa cuộc đời anh. Nhưng với anh, cái ôm là đủ, không toan tính, không e ngại về sau.
Mai buông xuôi, những lãnh cảm trong nàng giờ đây đã mềm nhũn, nàng không phân định được lúc này nàng muốn gì trong cái ôm đó. Nhưng rồi hành động nhẹ nhàng do anh tạo ra chỉ diễn ra trong tích tắc. Sau khoảnh khắc cảm nhận được sự ấm áp, anh buông nàng ra rồi áp tay lên má nàng vừa nhìn vào mắt nàng, sắc mặt tái nhợt, anh nói "Anh về đây, chúc em ngủ ngon". Nói xong, anh quay phắt đi mà không hế ngoái lại xem Mai có khóc hay không.
Trong ngày đám tang Nam, Mai đã không dám đến chứng kiến, nàng tự giam mình trong căn phòng với những dòng e-mail đến từ địa chỉ của anh. Lạ thay, một bức mail còn nguyên vẹn, nàng mở nó ra với một cảm giác bồi hồi.
- Bé yêu của anh! Những nơi anh đi qua đều mang đến cho anh sự thú vị, những con người anh gặp, hết thảy họ đều là những người tốt, họ cho anh cái nhìn nhận mãnh liệt về cuộc sống, anh tích cực hơn. Nhưng em biết không? Từ khi anh gặp và yêu em, mọi điều tốt đẹp đó đã mờ nhạt, em là vận rủi của anh mà, bởi, em chẳng mang đến cho anh điều gì ngoài việc làm cho con tim anh si mê em. Nhiều người bạn của anh tin rằng, chúng ta là một cặp, ngay cả anh cũng từng tin như thế, nhưng yêu em anh cần tôn trọng em, em không hề yêu anh, anh phải chấp nhận. Lạ thay, những hành động của em tạo nên khoảng cách giữa chúng ta đều duyên

1[2]3
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)