XtGem Forum catalog
Không cần một lời tỏ tình

Không cần một lời tỏ tình

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 548

Không cần một lời tỏ tình

g đậm một màu ảm đạm đen sì. Việc thằng bạn thân có bạn gái tác động đến tôi mạnh mẽ như thế sao? Sẽ không còn những buổi sáng ngồi sau xe cậu ấy đến trường, những buổi chiều thong dong lượn lờ khắp các con phố, những buổi tối rảnh rỗi la cà ở chợ đêm....? Duy của tôi không còn là của tôi nữa, và cậu ấy sẽ lấp đầy những khoảng thời gian rảnh với một người con gái- không phải là tôi? Là lòng ích kỷ của bản thân hay là sự ghen tuông vô cớ của đứa con gái 18 nắng mưa thất thường? Tôi không biết, tôi chỉ cảm thấy rằng cuộc sống vốn bình lặng của tôi sẽ bị xáo trộn lung tung lên và mọi thứ sẽ trở nên thật kinh khủng. Thế đấy, bằng chứng đầu tiên là lòng tôi bỗng dưng nặng trĩu, cổ họng nghẹn đắng và đất trời trở nên thật mờ ảo, tôi muốn khóc....thật sự muốn khóc.
Cậu biết không Hoàng, tình cảm là một cái bẫy đáng ghét.
*****
Đã 5 ngày, Linh không nói chuyện với tôi, Duy cũng chẳng sang huýt tôi đi học mỗi ngày. Mọi thứ bỗng chốc trở nên thật rắc rối. Tôi khó chịu, tôi bức bối, đầu óc tôi cứ như một quả bom sẵn sàng nổ bất cứ lúc nào khi có xúc tác. Quái quỷ thật, không thể để mọi chuyện bình thường được sao, việc gì lại phải thay đổi.
- Này, đi đứng kiểu gì vậy, bộ mắt để ở sau gáy rồi sao?- tôi giận giữ trừng mắt nhìn kẻ vừa hất khuỷa tay vào mình. Vô tình hay ông Trời vốn dĩ thích trêu ngươi, đó lại là nhỏ Quỳnh điệu.
- Ơ...à...xin lỗi- nhỏ tỉnh bơ đáp trả, khuôn mặt chẳng có chút gì gọi là thành khẩn.
- Xin lỗi với bộ dạng đó ư?- tôi nghiến răng nhấn mạnh từng tiếng, đã bảo mà, đừng đụng vào tôi lúc tôi đang stress - đụng vào người ta rồi thờ ơ xin lỗi là xong sao?
Khuôn mặt nhỏ Quỳnh dần trở nên đỏ gắt, cả lớp bắt đầu xúm lại như mèo nhìn thấy mỡ. Tôi vẫn chưa chịu buông tha:
- Cậu biết không, bây giờ tôi...
- Lại gì nữa, trời ơi!- một giọng nói quen thuộc vang lên, nhỏ Linh hùng dũng rẽ đám đông bước vào- đi theo tao- nó nhìn tôi bằng đôi mắt chán nản không hơn không kém.Và trước khi bị nhỏ bạn lôi đi xềnh xệch, tôi đã kịp nhìn thấy Duy đứng giữa đám đông nhộn nhạo, ánh mắt cậu ấy rất lạ, đen thẫm và sâu hun hút, khiến tôi chẳng thể biết cậu ấy đang nghĩ gì, dù hai đứa đã như hình với bóng từ thuở còn tắm mưa.
Có những thứ sẽ thật sự thay đổi khi người ta lớn?
*****
- Này, cậu bị làm sao thế? Linh nhíu mày mệt mỏi hỏi.
- Sao là sao? Chính nó đụng vào người tớ trước tôi phân bua.
- Ý tớ là trước đó nữa ấy, bực tức, cáu bẳn, giận dỗi, nhiều lúc còn thở dài thườn thượt như bị ai cướp cơm. Lý do là sao?
- ...
- Nói đi chứ, phải biết nguyên nhân thì tớ mới giúp cậu gải quyết được.
- Chẳng có gì đâu, chỉ là...tớ thấy cuộc sống hơi bị xáo trộn thôi tôi (lại ) thở dài.
- Nói thật đi, cậu thích thằng Duy à? Linh đột nhiên hỏi.
Tôi nhảy dựng lên như đĩa phải vôi.
- Cậu điên à?
- Vậy tại sao cậu phải làm toáng lên khi một thằng con trai 18 tuổi có người yêu? Nói đi.
- .....- tôi im lặng sau mấy phút làm mưa làm gió, cứng họng.
- Hay cậu vẫn còn thích cái thằng Hoàng gì đó?
- Tất nhiên....
- Lại nữa, sao cậu cứ thế nhỉ, cứ đem một hình ảnh của quá khứ để đánh lừa hiện tại. Cậu hạnh phúc khi đắm chìm trong quá khứ sao?
- ....
Tôi lại im lặng, không biết nên nói gì lúc này, chính xác hơn là không biết mình đang nghĩ gì lúc này. Tôi có thích Hoàng đến độ sẵn sàng lựa chọn cuộc sống của quá khứ không?
Là mình không thể hay là không muốn, quên cậu và thích một người khác? Là mình không trưởng thành hay đã từ chối lớn lên? Là ký ức về cậu luôn ám ảnh mình hay là mình đã ngộ nhận mọi thứ để lừa gạt chính bản thân? Hoàng, mình gọi cậu là mối tình đầu nhé, được không? Mối tình đầu đẹp nhưng không có nghĩa là nó bất biến, cũng như mình bây giờ đã lỡ thay đổi theo thời gian.

*****
Cuộc đời tôi không phải là một quyển tiểu thuyết, cũng chẳng phải là câu chuyện cổ tích thần tiên, tôi biết rõ điều đó, cuộc sống này chỉ có khái niệm quá khứ- hiện tại- tương lai và tất cả mọi người đều phải sống trọn vẹn từng giây phút trong đó, không thể tua kiểu một năm sau hay ít lâu sau đó, vì thế mà bây giờ tâm trạng của tôi lại càng tồi tệ.Người ta nói: Điều đáng tiếc nhất trên thế gian này là từ bỏ những thứ không nên từ bỏ, níu giữ những thứ không nên níu giữ, tôi bị choáng váng trong cái vòng quay từ bỏ và níu giữ đó. Tôi có nên từ bỏ và níu giữ? Mọi chuyện liệu có còn kịp lúc khi Hoàng đã in sâu trong tôi như một tiềm thức và khi Duy đã có người yêu? Hoàng thật xa vời, xa đến mức khi tôi nhìn lại chỉ còn thấy hình bóng nhạt nhòa của quá khứ, còn Duy thì lại vô cùng gần gũi, gần đến độ khiến tôi vô tâm đánh mất lúc nào không hay. Tất cả có phải bâ

1[2]34
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)