p>
20.000 đồng thôi cậu.
Chuyện gì vậy cô? Tôi tò mò.
Haizzz người đâu mà đi ăn không mang tiền. Không biết có đóng kịch để ăn quỵt không nữa. Bà thở dài.
Cháu thanh toán cho cô ấy luôn. Tôi nói trong khi mở bóp đưa bà 50.000 đồng.
Cậu quen hả? Vừa bắt chuyện tay bà vừa mau lẹ cầm 50.000 đồng bỏ vào túi rồi lôi tờ 10.000 đồng đưa lại cho tôi.
Dạ, không. Tôi vừa khẽ cườivừa đưa tiền thừa vào bóp.
Lúc chuẩn bị ra về, em bước tới trước mặt tôi và nói: Tôi sẽ trả lại cho anh.
Không cần, coi như tôi mời em.
Quen tôi à? Em hỏi ngược lại tôi
Không. Tôi cười.
Vậy tôi sẽ trả. Anh cho tôi số điện thoại.
Phương thức làm quen mới à? Dù nghĩ vậy nhưng tôi vẫn đọc số cho em.
Em không ghi lại? Tôi ngạc nhiên.
Em nhếch miệng lên chút: Tôi nhớ rồi. Chẳng có gì để ghi với lại điện thoại cũng bị “thó” rồi. Cám ơn anh. Em nhún vai
Nói xong không kịp để tôi có phản ứng gì thì em đã quay lưng bỏ đi. Còn tôi đứng như ngây như phỗng. Hôm nay em không trang điểm, em cũng ưa nhìn đó chứ? Tôi tự cười, rồi dắt xe ra về. Võ Hoài Hận cái tên dạo này thường hay lởn vởn trong đầu tôi. Một tháng sau lần đó, tôi cũng chẳng nhận được điện thoại hay tin nhắn gì từ em.
Lần thứ ba tôi gặp em, cũng trong quán ăn bữa nọ. Nhưng không phải cùng nhau ăn mà lúc tôi định thanh toán thì chủ quán kêu có người tính tiền rồi. Ai nhỉ? Tôi nhìn quanh, nếu quen sao không chào một câu? Bỗng dưng tôi liếc thấy bóng dáng quen quen đang chuẩn bị bước khỏi quán. Tôi sững người - chính là em.
Tôi vội chạy theo hét lên: “Hoài Hận”
Em quay lại, ánh mắt kinh ngạc. Bao lâu rồi chưa có ai gọi cô bằng tên này?
Sau một lúc đợi em lấy lại tinh thần thì tôi đã đứng sát bên em. Anh biết tên tôi?
Hôm nay trang phục em như bữa đầu tôi gặp, quần jean áo sơ mi và không trang điểm. Chỉ là, tôi thấy mái tóc vàng hoe đó không hợp với em cho lắm. Đang mải miết theo những suy nghĩ riêng của mình tôi không nghe câu hỏi của em. Khi em lặp lại câu hỏi lần thứ hai tôi mới ngớ người.
Nói sao nhỉ? ờ …à…ờ… tôi đưa tay gãi đầu. Chẳng lẽ nói gặp em tại đồn công an nên biết tên em.
Một ý tưởng chợt lóe lên trong tôi. À, nhìn đằng sau em giống một người bạn của tôi.
Vậy à?
Em trả tiền cho tôi?
Ừ, hết nợ anh.
Tôi đưa em về được không?
Em im lặng rồi gật đầu.
Tôi đưa cái áo gió của mình cho em rồi nói: em khoác áo vào không lạnh.
Thật không công bằng – đột nhiên tôi mở miệng phá tan bầu không khí im lặng. gương mặt như đứa trẻ giận dỗi nhìn em. Em ngạc nhiên, sau đó bật cười – Không công bằng cái gì?
Nụ cười em làm tim tôi đập thật mạnh, em đẹp quá! Tôi ngẩn người. Tự dưng thấy mình vô duyên quá, tôi nói vội: Em biết số tôi nhưng tôi chưa biết số điện thoại của em. Tôi tên Phong. Tôi nói luôn một hơi dài.
À! Em gật đầu như vẻ hiểu chuyện. Em rút điện thoại gọi qua máy tôi. Được rồi chứ? Tôi có tên trùng với người bạn lúc nãy anh gọi. Nhưng tôi thích gọi là Sam hơn.
Từ tối đó, tôi chủ động nhắn tin nói chuyện với em. Thật ra là tò mò về em nhiều hơn. Nhất là đôi mắt như đựng cả nỗi buồn của thế giới, nó khiến cho người khác muốn mang lại nụ cười trên gương mặt bé nhỏ đó. Tan sở tôi chạy tới nhà đón em đi chơi với cành hồng trên tay.
Mái tóc của em… tôi vội hỏi khi tặng em cành hồng trắng.
Em mỉn cười: Chỉ là trả lại nguyên bản thôi, có gì mà anh ngạc nhiên vậy? Anh không thích à? Hôm nay em mặc một chiếc áo dài trắng như nữ sinh cấp ba. Mái tóc vàng đã đổi thành màu đen óng ả. Em thay đổi vì tôi, phải không nhỉ?
Ờ…à…không…không phải. Hôm nay em đẹp lắm! Nhìn như học sinh cấp 3 ấy. Người không biết còn tưởng anh dụ dỗ trẻ vị thành niên đấy. Tôi mỉn cười đồng thời đưa tay bẹo vào má em. Hôm đó thật đặc biệt, tôi tỏ tình với em. Nghĩ gương mặt ửng hồng của em lúc nhận lời làm bạn gái tôi, đến giờ tôi vẫn cảm thấy lâng lâng trong người. Một cảm giác không thể diễn tả được.
Đang đắm chìm trong cảm xúc của mình, bỗng Bông Tuyết chạy vào cắn cắn gấu quần tôi, giật tôi về hiện tại. Bỏ lá thư xuống, ôm Bông Tuyết trên tay, tôi mỉm cười hạnh phúc. Có lẽ tôi đã thành công trong việc lắp ghép những mảnh vỡ yêu thương trong trái tim em. Anh sẽ chờ em, nhưng đừng bắt anh chờ quá lâu nha cô bé?
Anh Túc