Polaroid
Mưa nửa đêm

Mưa nửa đêm

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 501

Mưa nửa đêm

.hamtruyen.mobie.in/images/Phuongvtm/2013.09/mua-nua-dem-1.gif" width="600" height="397" alt="mua-nua-dem-1" />
Thu gặp Tài thật bất ngờ, giữa Sài Gòn lớn rộng. Một lần cô lặng lẽ ngồi trước giảng đường đại học, Tài đến ngồi kế bên, hỏi có phải em là Thu, nhà ở rạch Trà Và, chỗ con nước chảy mềm ra miệt sông Hậu. Tháo chiếc kính râm đắt tiền đang đeo, Thu ngờ ngợ nhận ra người quen nhưng không nghĩ ra là Tài. Cô gượng gạo gật đầu. Đã quá lâu cô không trở về sông Hậu, cô quen mùi sôi động của thành phố, chán cánh đồng quê vắng ngắt lã buồn. Thu cũng không muốn trở lại bề ngoài của một cô gái quê xốc xếch, càng không muốn để mấy kẻ quê tò mò nhòm ngó, nghi ngờ một người quá sang trọng lọt thỏm giữa căn nhà nom nghèo khó.
***
“Chỉ có anh mới giúp đời em thoát nghèo”.
Đức thoả mãn nằm mân mê bầu ngực Thu, lặp lại câu thần chú quen thuộc, vòng dây vật chất dùng xiết chặt, ràng buộc lòng chung thuỷ mà Đức biết rõ chỉ là tình hờ. Còn chung thuỷ còn tình, còn tình còn tiền; đến khi nào anh chán sẽ trả tự do. Đó là quy tắc của Đức dành cho Thu cũng như bao cô gái khác. Và Thu luôn giữ mình cô đơn, xa cách mọi mối quan hệ, từ chối mọi lời tỏ tình, săn đón. Cô học cách thôi gượng gạo, niềm nở mọi khi ở cùng Đức. Bao lần nhìn quanh bốn vách tường cao, Thu cảm thấy lẽ loi giữa căn chung cư quá rộng chỉ dành cho một người. Thêm một chỗ dành cho Đức, thi thoảng anh đến, yêu đương vội vàng, thoả mãn xong thì bặt tăm.
Thu biết cái cảm giác cô đơn giữa những bức tường thật đắng. Đắng như vị nghẹn họng chạy lên cổ từ bầu ngực se thắt, trong lòng bàn tay giày vò chao chao của Đức. Từ lúc gặp Tài, Thu nhận ra cảm nhận yêu thương của cô dường như chay sạn, khốc khô như đá sỏi phế hoang trên đồi cao núi dốc. Cô ghét lòng tự trọng quá mức, không thích mấy thói tham vọng của mình, vì chúng giam Thu lạc lõng trong cô đơn nhờn nhụa. Nhưng Thu chưa muốn dừng lại, cô không dám tưởng tượng ra một tương lai thiếu Đức hay thiếu những đồng tiền của Đức. Và Thu chịu đựng, mỗi ngày, mỗi khi ở cùng Đức, như lúc này. Dù mệt mõi, dù Thu nghe vị đắng đặc quánh dần trong cổ họng, vón cục, se sắt lại. Thu mím môi nhìn lên trần nhà. Đức mồ hôi đầy trán, hừng hực dưới chân Thu. Hai con thằng lằn quấn quýt nhau, say tình, mê mệt, buông tay rơi tọt xuống sàn gạch.
Đức rời phòng đã lâu. Thu vẫn còn cuộn mình trên tấm nệm dệt những chiếc bông màu xanh lơ, cô không muốn ngồi dậy. Đôi mắt Thu thả trôi theo cánh quạt trên trần, dõi những vòng quay đều đặn, lạch cạch xoay tròn như một định mệnh không thay đổi. Thu với tay lấy chiếc điện thoại nằm chỏng chơ trên nền gạch, cô soạn tin, “đi cà-phê với em” và bấm số của Tài, gửi đi.

Thu nhớ giữa cô và Tài từng có một mối tình phớt qua, một rung động của tuổi vừa mới lớn, nhưng nó không có bắt đầu và chẳng có kết thúc. Tài xa quê, học cấp ba trường tỉnh; Thu thì gò mình đạp xe vài mươi cây số, bằng lòng với ngôi trường huyện nhỏ nằm trước cánh đồng cỏ hoang. Kỷ niệm đã dừng lại từ tuổi học cấp hai, nhợt nhạt dần theo thời gian, theo những lần gặp mặt thưa thớt.
Sau lần nhận ra Tài ở trường, Thu thường xuyên gặp anh, cùng cà-phê hay ăn uống. Trong cảm giác của Thu, cảm tình cũ như được nối lại, chút lạo xạo của tình yêu lan ra, bén đọng trên hàng mi, khoé mắt. Lộ ra trong cử chỉ thèm được âu yếm, được gối đầu trên tay Tài, cùng nằm trên bờ cỏ xanh ngắm ánh trăng suông như trong những ngày ở quê xưa làng cũ. Bằng cảm giác tinh tế của một người đàn bà, Thu nhận ra tình cảm của Tài, một vài cử chỉ yêu thương mềm mại từ Tài vẫn chưa đủ, cô cần một lời tỏ tình, một lời nói đủ mạnh mẽ để Thu có can đảm bước ra khỏi căn hộ này. Thu mỏi mòn đợi, ngày qua ngày. Còn Tài, anh vẫn luôn lặng lẽ, dửng dưng đi về.
Từ lúc gặp lại Thu, Tài dần nhận ra sự cô đơn không bình thường của Thu. Tài muốn gần gũi hơn, muốn sẻ chia thêm, muốn nối tiếp chuyện tình chưa được bắt đầu của anh và Thu. Đôi lần nắm bàn tay vẫn còn hằn những chay sần từ cánh đồng sông Hậu. Tài muốn nói, mình bắt đầu em nhé, một tình yêu nồng nàn sẽ dắt chúng ta đi tiếp con đường đầy khó khăn này. Ở đó sẽ có anh và em. Ở đó sẽ có tương lai được xây lên bằng những yêu thương. Nhưng mỗi lần nhìn vào đôi mắt rực cô đơn đầy vô vọng của Thu, anh như rớt chơi vơi vào giếng sâu không đáy, hoài công tìm lối thoát. Những suy nghĩ mình không thể nào đáp ứng được một tương lai mà Thu hằng mơ ước luôn giày vò Tài, và rồi, những lời mở về tình yêu, về ngày mai luôn lặng im khép sâu dài sau đôi môi anh.
Tài đến chung cư Hoàng Gia vì nhận được tin nhắn của Thu. Không muốn chọn thang máy, Tài chậm rãi bước đi về hướng cầu thang, mượn từng bậc tam cấp để kéo dài thời gian, muốn nấu chín thêm những quyết định còn do dự của mình. Bước từng bậc, leo từng nấc. Cái không khí ẩm mốc chỗ ít người lui tới làm anh ngợp thở. Nghèn ng

1[2]3
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)