ng khi bị người khác rời xa, dù trong lòng muốn nhắn tin với người con gái ấy tới sáng cũng được.
"Ừ, cậu ngủ ngon. Lo mà học đi nhé" - Mẫn Tường trả lời trong chốc lát.
Tuệ Dương cả đêm không thể nào chợp mắt được, lý trí đang cố gắng đấu tranh với con tim luôn khao khát được yêu được bày tỏ, được thổ lộ và được nói hết lòng mình cho ai đó biết. Chỉ một lần thôi, cho dù là đau khổ đến đâu, dù phải trả giá và dù phải đánh đổi tất cả...chỉ xin được một lần nói: "Tớ thích cậu".
Ba từ ấy tưởng chừng như đơn giản lắm, ấy vậy mà không như những gì con người ta vẫn thường hay nghĩ, bao nhiêu khó khăn sẽ khiến trái tim của một chàng trai mới lớn khắc thành vết thương. Nhưng yêu mà không dám nói thì đã thất bại một nửa rồi, phải làm sao, rồi sẽ như thế nào?? Hàng tá câu hỏi đang chờ câu giải đáp, của chính sự can đảm hoặc cả nhút nhát của Tuệ Dương và rồi sẽ phải quyết định.
Thời gian không còn nhiều, năm nay đã là năm cuối cấp, vài tháng nữa thôi là mỗi đứa sẽ một nơi, sẽ không còn những cơ hội có phần đơn giản như ngay lúc này đây. Và sẽ hối hận, nuối tiếc? Có thể lắm chứ...Về phần Phong Tự, Tuệ Dương cũng đã suy nghĩ rất nhiều về thằng bạn thân của cậu. Sau này sẽ bị mang tiếng là cướp người yêu của bạn sao? Không thể như vậy được, chỉ là muốn lòng được nhẹ nhõm thôi mà. Chắc Phong Tự sẽ hiểu cho mình-Tuệ Dương thoáng nghĩ thế. Và rồi đêm hôm đó, Tuệ Dương đã quyết định, một quyết định mang tính chất "sống còn"...
***
Hôm nay chủ nhật, Tuệ Dương dậy muộn hơn mọi khi, cái nắng chói chang khiến cậu càng thêm mệt mỏi. Đánh răng rửa mặt xong, ăn vội bữa sáng mẹ làm sẵn để trên bàn rồi lên ôm máy tính lướt web một tí thì nhìn đồng hồ đã 2h chiều.
Chiều chủ nhật trời đẹp, đeo tai phone và lôi chiếc xe đạp của thằng em đi lòng vòng cho thư thái đầu óc sau những cuộc đấu tranh về mặt tư tưởng hết sức "cam go". Tuệ Dương rẽ vào con đường nhỏ, lối ra bờ đê mà chính cậu cũng không có ý định sẽ đi về hướng đó. Đang theo dòng cảm xúc của bài hát yêu thích cậu vẫn thường hay nghe mỗi khi buồn, bỗng Tuệ Dương nhìn ra bãi cỏ xanh nằm cạnh bờ sông đoạn gần khu trồng dưa hấu, thấy dáng người quen lắm...
- Mẫn Tường? - Miệng Tuệ Dương khẽ bật thành tiếng trong sự ngạc nhiên của riêng mình.
Nhanh chóng rút điện thoại ra, lục danh bạ và tìm đến tên của Mẫn Tường. Vừa gọi vừa nhìn cô bé đang đứng dang tay ở bãi cỏ xanh kia xem có trùng khớp hay không thì quả thật, sau hai hồi chuông, Tuệ Dương thấy đằng xa cô bé kia đưa tay lấy điện thoại từ túi áo khoác.
"Alo, tớ nghe" - Mẫn Tường nghe điện thoại.
"Cậu đang ở đâu đó?" - Tuệ Dương vờ hỏi.
"Tớ á, tớ đang đi tìm sự bình yên.hihi" - Giọng Mẫn Tường như che giấu điều gì đó nhưng có lẽ không qua mắt được Tuệ Dương.
"Nhìn lên phía trên đi" - Tuệ Dương nói và nghĩ bụng chắc cô ấy rất bất ngờ vì sự hiện diện của mình.
Mẫn Tường há hốc mồm khi trông thấy Tuệ Dương đang đứng ở đó, cô cười rất tươi và đưa tay vẫy vẫy ra hiệu cho cậu ấy xuống. Tuệ Dương dắt xe đạp đi về hướng Mẫn Tường đang đứng. Nơi đó bãi cỏ xanh mát nằm cạnh dòng sông hiền hòa, gió thổi tung từng lọn tóc của Mẫn Tường nhưng chẳng giấu nổi ánh mắt xa xăm đầy ưu tư và tâm sự của cô. Trước giờ có đi chơi với nhau thì toàn đi cùng lũ bạn chứ chưa bao giờ chỉ có 2 người như thế này. Lúc này đây, trong lòng Tuệ Dương trở nên rạo rực, cảm xúc chẳng thể nói nên lời, có lẽ vì...
"Cậu gan nhỉ, dám ra đây một mình. Không sợ bị cá sấu ăn thịt à" - Tuệ Dương trêu cô.
"Ăn thịt cậu thì có, tớ dễ thương thế này mà...hehe" - Mẫn Tường nhí nhảnh trả lời.
"Thôi đi bà tướng, có chuyện gì, nói tớ nghe. À mà thằng Phong Tự đâu, sao nó để cậu đi một mình thế này?" - Tuệ Dương nghiêm túc hỏi nhưng vẫn cảm thấy hơi khó chịu.
"Hâm. Tớ có chân tớ đi chứ. Phong Tự ở nhà cậu ấy chứ ở đâu mà cậu hỏi.hơ hơ " - Mẫn Tường vẫn thế, giấu cảm xúc giỏi thật.
"Nói vậy cũng nói. Mà cậu ra đây làm gì thế này?" - Tuệ Dương chau mày và hơi tò mò.
"Lúc nãy tớ nói rồi, tớ đi tìm bình yên" - Mẫn Tường trả lời, mắt nhìn ra xa.
Như đọc được ý nghĩ trong đầu của cô, Tuệ Dương ngồi im lặng, cạnh bên và ở đó với cô bạn thân. Ngay lúc này đây, Tuệ Dương muốn thời gian ngừng trôi để được ở cạnh Mẫn Tường mãi như thế này, cảm giác lần đầu tiên cậu có được...
Đang mải ngắm cái que củi trôi lềnh bềnh trên dòng sông ngoài kia, Tuệ Dương bỗng giật mình.
"Ba mẹ tớ lại cãi nhau" - Mẫn Tường thở dài, mắt cô ngấn nước.
Rất muốn nói, muốn an ủi thật nhiều nhưng chẳng hiểu sao từ ngữ trong đầu bay đi đâu hết. Cậu chỉ biết ngồi im, Tuệ Dương nghĩ chỉ cần im lặng là đủ, ít nhất là không làm Mẫn Tường cảm thấy cô đơn vào lúc này. 2 người họ vẫn ngồi đó, rất lâu và không ai nói gì.
"Thôi, chúng ta về đi, cũng muộn rồi"