Old school Swatch Watches
Nàng không yêu hoa tím

Nàng không yêu hoa tím

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 385

Nàng không yêu hoa tím

gian ngập tràn hoa trắng!Trái tim nàng thổn thức tự bao giờ. Quá bối rối nàng không biết làm gì ngoài việc bỏ chạy về phòng. Như lần đầu tiên họ gặp nhau.
Buổi chụp ảnh bữa đó vắng nàng. Nhưng phòng nàng thì bội thu, không mất tiền thuê thợ chụp ảnh! Và thông tin về nàng được mang bán như thế. Nàng ngoại mặt giả vờ trách cứ, nhưng trong lòng thì thấp thỏm vui mừng. Là nàng có duyên hội ngộ với người ấy thật sao?
Cuối tuần, nàng đang ôm sách vở lên thư viện thì gặp người ấy. Anh nói chờ nàng. Nàng hỏi: Tại sao anh biết em lên thư viện mà chờ. Anh nói : Anh có nội gián! Nàng đỏ mặt. Anh gặp em có việc gì? Anh cười: Trả em ảnh, không thì mất bản quyền! Sao lại chụp em? Vì em giống một người con gái anh đã gặp. Đây là lần thứ ba mình gặp nhau, coi như là có duyên nhé! Nàng khẽ gật đầu!
Nàng nghỉ hè, vườn hoa của nàng mẹ thay nàng chăm, mỗi chiều mẹ nàng lại phun nước cho chúng nên nhưng bông hoa violet tím vẫn rung rinh trong gió. Nàng thì thầm rất nhiều chuyện với chúng. Mối tình đầu của nàng chẳng phải chúng cũng cứng kiến sao? Và đúng là người ấy đã không quên nàng...
Đã lâu, nàng mới lại được ở trong bầu không khí thoáng mát, trong lành và yên tĩnh đến thế. Nhìn dòng sông lấp lánh ánh trăng, nàng nhớ anh. Xa nhau một chút để nhớ nhau nhiều thêm. Nàng chợt buồn khi nghĩ tới mẹ nàng, bà đã sống bao nhiêu năm trong nỗi nhớ đằng đẵng ấy, nhớ nhung trong vô vọng thật là sợ hãi. Hơi ấm yêu đương chỉ còn lại trong kí ức nhưng cảm giác như mới ngày hôm qua, ngày hôm qua mãi không đi trong tâm tưởng mẹ nàng.
Tiếng mái chèo khua nước cắt đứt dòng suy nghĩ của nàng. Không lẽ nào, chính là anh? Nàng chạy vội xuống cầu ao làm ở bên sông, anh ngồi trên thuyền và nụ cười ngập tràn ánh trăng. Nàng ngẩn ngơ vì hạnh phúc, anh nói to: Cô gái xinh đẹp, hãy bán cho tôi một bó hoa tím nào? Nàng đưa tay lên môi ra hiệu cho anh khẽ khẽ thôi. Anh đi thuyền lại gần nàng: Vậy không mua hoa nữa, mua em cười là được rồi. Nàng cười: Sao anh về đây? Anh lại về nhà bạn chơi sao? Không, anh về thăm em nhưng đi qua nhà thằng bạn. Nàng che miệng cười nhìn anh ánh mắt gập tràn niềm vui.
Hai người ngồi cạnh nhau bên bờ sông lộng gió và ngập tràn ánh trăng. Anh khẽ nắm tay nàng: Đây là nơi đẹp nhất anh đã từng đến, như trong một câu chuyện cổ tích vậy: một ngôi nhà xinh, một vườn hoa tím, một bờ đầy gió, một trời đầy trăng và nhất là có em ở đấy! Nàng cười: Vì em yêu hoa tím mà! Bạn anh hỏi mày lấy thuyền đi đâu? Anh bảo: Đi mua hoa. Nó cười: Thằng này điên. Anh nói: Ừ, là anh đang điên, điên ngay từ lần đầu anh tới đây. Anh đã hứa với lòng là sẽ quay về đây, không ngờ lại có thể gặp em trên thành phố nơi chúng mình học.
Nàng kể cho anh nghe về mẹ, về cuộc sống ở đây, về cái ngày nàng nhìn thấy anh và quyết định lên thành phố học của nàng. Và hôm đó, lần đầu tiên nàng được ôm trong vòng tay của một người đàn ông, cảm giác bình yên và ấm áp lạ lùng. Nàng muốn cả đời này được anh ôm như thế.
Đêm ấy, nàng không ngủ được vì không thôi nghĩ tới anh, mẹ nàng cũng không ngủ được, nàng thấy mẹ trở mình liên tục, tới quá nửa đêm nàng mới thiếp đi. Nàng không biết mẹ ngủ khi nào, chỉ biết khi tỉnh dậy, nàng thấy mẹ nàng ngồi dưới giàn hoa lặng lẽ, trên bàn, bữa sáng cho nàng mẹ đã dọn sẵn.
Mẹ nhìn nàng khẽ hỏi: Con đang yêu sao? Nàng chút nữa thì đánh rơi cốc nước xuống nhà. Nàng luống cuống không biết trả lời mẹ nàng sao. Im lặng lúc sau nàng mới khẽ khẽ đáp: Dạ! Là người con đã ngóng trông đó sao?Dạ! Con hiểu gì về người đó chưa?Người đó tốt mẹ ạ! Tốt thôi chưa đủ đâu Diên Vĩ ạ! Dạ!
Mẹ nàng không nói gì thêm, ánh mắt bà hướng vào một không gian vô định nào đó mà nàng cũng không xác định rõ, nhưng khuôn mặt bà thoáng nét buồn lặng lẽ. Là nàng đã lớn thật rồi sao? Nỗi buồn của người mẹ khi con gái lớn, nỗi lo lắng của người mẹ khi con gái yêu, nỗi bất an của người mẹ khi con xa dần vòng tay, và giấu giếm những bí mật... Nàng có lẽ không thể hiểu được.
***
Anh đưa nàng về nhà chơi, nhà anh cách trường hai người không xa lắm. Chiều ấy, trời bỗng đổ mưa, nàng không thể về trường như ý định, nàng đành ở lại nhà anh trong buổi chiều ấy. Nàng đi lạc vào một căn phòng mà nàng không bao giờ muốn mình đi vào đó lần thứ hai trong cuộc đời này, ở đó, nàng nhìn thấy bức ảnh của mẹ nàng bên những vồng hoa tím. Mẹ nàng đẹp vô cùng, nhất là đôi mắt ấy, hóa ra, mắt nàng là của mẹ. Đôi chân nàng như thể không đứng vững nổi trong nhưng phút giây ấy. Nàng lặng lẽ quay trở lại phòng khách, anh ra ngoài chưa trở lại.
Nàng không biết mình đã đi dưới mưa bao nhiêu lâu chỉ biết khi nàng tỉnh lại, nàng đang nằm trên giường của kí túc xá. Mắt nàng ngay khi trong cơn mê tỉnh, nó vẫn khóc. Không lẽ đây là định mệnh, cái định mệnh trớ trêu mà nàng phải chịu sao? Nàng cứ nghĩ, những điều này chỉ có trong tiểu thuyết mà thôi, vậy mà nó có ngay chính trong cuộc sống của nàng, trong sự trớ trêu của định mệnh.
Nàng và mẹ nàng chưa đủ cho sự trớ trêu ấy sao? Trái t

123[4]56
ĐẾN TRANG
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)