"text-align: center;">
- Thực ra có! Lần anh đi công tác Miền Nam, anh đã gọi em nhưng không nói gì cả.
- Ra thế! Em cũng đoán vậy!
Không chỉ đoán vậy, lần đó cô còn mong là vậy. Nhưng rồi cô tự cười mình đã quá hão huyền. Bây giờ biết, tự nhiên cô cảm thấy nhẹ lòng hơn rất nhiều. Hình như cô mong rằng anh còn yêu cô đủ như cô còn yêu anh vậy. Có thế, cô mới cảm thấy an ủi được. Nhưng để làm gì nhỉ? Khi mà cô đã có Bảo và anh đã có Chi Anh? Cô cảm thấy lúng túng với ý nghĩ đó.
- Sao không gặp nhau mà nói lời chia tay mà phải chơi trò biến mất hả anh?
- Anh sợ mình sẽ không nói được.
- Nếu đã hết yêu thì sao lại không nói được?
Thương hại ? Tự nhiên cô thấy lòng mình quắn lại. Cô không chịu nổi cái ý nghĩ rằng anh đã hết yêu cô nhưng lại không dám nói ra vì thương hại. Cái cảm giác ấy khiến mặt cô nóng bừng lên. Anh bối rối.
- Không phải vậy! Khi đó anh vẫn còn yêu em
- Vẫn còn yêu? Vẫn còn yêu sao lại chia tay?
- Anh... anh không biết nữa...
Ơ hay, chính cô cũng vậy kia mà! Chính cô cũng đã chấp nhận sự biến mất của anh, cô cũng tự biến mất đấy thôi. Nhưng sao lúc này đây, cô lại cảm thấy giận anh đến thế!
- Tại sao thế? Em đã làm gì sai ?
- Không! Là anh sai
Ai sai? Không có ai sai cả. Nhưng tại sao? Càng hỏi tại sao, cả anh và cô càng chẳng thể hiểu nổi mình khi đó. Nếu như... Thì sẽ thế nào nhỉ?
- Có thể do lúc đó, chúng ta đã quá quen thuộc nhau. Và điều đó đã khiến chúng ta cảm thấy mệt mỏi.
- Đó là lý thuyết! Em muốn biết sự thực cơ! Liệu có phải vì Chi Anh tấn công anh?
- Không! Cho đến khi anh ngỏ lời với Chi Anh, cô ấy mới biết anh yêu cô ấy!
- Tức là anh đã yêu cô ấy từ trước? Từ khi nào? Có phải là khi chúng ta còn yêu nhau? Có phải vậy mà anh quyết định ra đi?
Cô hỏi dồn dập và khi câu hỏi rời miệng rồi cô mới biết sợ câu trả lời. Anh lúng túng như một ngời mắc lỗi thực sự. Còn cô, cô cũng tưởng tượng được ra khuôn mặt mình lúc này. Nó thật thảm hại. Nó như thể cô đang bi lụy vô cùng. Như thể cô đang cầu xin anh vậy. Nhưng rõ ràng, khi cô bị Bảo tấn công, cô đã không phản đối, thậm chí cô còn cho Bảo những cơ hội để chinh phục được cô nhanh hơn. Rõ ràng khi ấy, cô với anh vẫn đang yêu nhau kia mà!
- Lẽ ra chúng ta không nên gặp nhau thế này.
- Anh đã rất hồi hộp trước cuộc hẹn.
- Em thật có lỗi với Bảo và Chi Anh.
- Không! Là anh!
Sau những nụ hôn triền miên còn mặn mòi cả nước mắt, cô thổn thức. Hai người vẫn tay trong tay mà lòng nặng nề kinh khủng. Cô muốn hỏi anh về tình yêu của anh với Chi Anh lắm nhưng cô sợ phải nghe những điều tương tự như cô với Bảo. Anh cũng lúng túng. Cả hai cùng nói những câu vô nghĩa để khỏa lấp tâm trạng lúc này. Hỏi mà chẳng để nghe trả lời. Từ lúc nào không biết, cô và anh đã ngồi sát vào nhau.
- Nếu lần đó chúng ta chịu đối thoại chắc cứu vãn được phải không anh?
- Có lẽ vậy! Vì anh vẫn yêu em rất nhiều. Còn em? Khi đó em còn yêu anh không?
- Còn chứ! Khờ ạ, em vẫn còn yêu anh đến tận lúc này
- Thế với Bảo thì sao?
Thế với Bảo thì sao? Không thể nói là không yêu Bảo song tại sao với anh, những cảm giác vẫn còn nguyên như vậy? Đâu là tình yêu đích thực? Hay vì Bảo quá tốt với cô? Hay vì anh là mối tình đầu?Cô lại lúng túng tiếp. Đâu là tình yêu đích thực của mình?
- Anh yêu em nhiều hơn hay yêu Chi Anh nhiều hơn?
Cô hỏi mà lại một lần nữa sợ nghe câu trả lời. Câu hỏi dễ phải nhận về sự tổn thơng vô cùng. Nếu anh hỏi cô cùng với câu ấy, cô sẽ trả lời thế nào? Cô yêu ai nhiều hơn? Không thể nói là yêu anh nhiều hơn nhưng Bảo so với anh cũng khiến cô bối rối. Cô như đứng trước ngã ba vậy.
- Thôi, em phải về rồi!
Em đừng đi...
Chúng ta đang làm cái gì vậy anh?
Anh cũng không biết nữa. Nhưng thực sự anh sợ em đi rồi anh sẽ không còn gặp lại em nữa.
Nhưng gặp nhau thế này thì thật không tốt cho cả hai người còn lại.
Anh không cần biết, anh muốn em trở về với anh.
Em cũng vậy. Nhưng...
Quả thật, cô cũng muốn anh sẽ chia tay với Chi Anh để về với cô. Nhưng Bảo có lỗi gì? Không thể nói là cô yêu anh đến mức có thể ngay lập tức chia tay với Bảo. Nhưng để anh đi, cô sẽ thế nào trong những ngày tới đây? Cô nhận ra cô đang yêu anh rất nhiều, cô nhận ra rằng cô muốn quay trở lại với anh. Nhưng rồi mọi thứ sẽ đi đến đâu?
- Anh không biết! Liệu chúng mình quay về với nhau có phải là điều tốt không? Nhưng anh thực sự biết, những ngày kế tiếp sẽ là những ngày không thể thanh thản được của anh.
- Giá mình đừng gặp nhau thế này...
Nếu không gặp lại nhau thế này, cô cũng không biết đến bao giờ mới hết đau mỗi khi nghĩ về mối tình đầu tan vỡ không lý do. Nhưng gặp lại nhau rồi thì cớ sự lại thế này. Rồi mai sẽ thế nào? Không chi