Người tình trong bóng tối
Đánh giá:
7/10
Bình chọn: 161
anh cũng đã vào nhà từ cách đó mấy ngõ nhỏ.
2.
Tôi vẫn tiếp tục với chuỗi ngày làm việc trên công ty, và tối tối rẽ vào hiệu sách nhỏ ấy. Dạo gần đây, chị chủ quán nói có thêm dịch vụ nước uống và bánh ngọt. Tôi không rõ chị thu được bao nhiêu từ hiệu sách bé tí tẹo này, nhưng cũng thấy vui vui nhè nhẹ, vì nó gần như là một hiệu sách trong mơ vậy. Nếu là trước kia, hẳn tôi sẽ rủ Long đi cùng. Tôi lắc đầu, xóa đi cái ý nghĩ liên quan tới Long, tiếp tục trang sách của mình. Có một mẩu giấy từ bàn bên cạnh: "Tôi sang ngồi bên đó được chứ?". Lại là người hôm trước, đang ngồi ở chiếc bàn bên kia. Tôi định bụng sẽ không trả lời, không hiểu từ đâu, lại lấy giấy ra viết lại: "Chỉ cần im lặng", ý là anh ta có thể sang ngồi, miễn là im lặng với quyển sách của mình. Vậy mà anh ta tuyệt nhiên không nói thêm lời nào thật. Cuối buổi, một mẩu giấy nữa chuyển tới: "Tôi là Khang- mình đọc sách chung bàn nhé. Tất nhiên sẽ im lặng" kèm theo 1 icon mặt cười. Bất giác tôi cũng cười theo, có lẽ lâu rồi, tôi chưa được cười một cách thoải mái vậy. Từ đó, bàn tôi đọc luôn có một người đối diện, chỉ lặng im, không nói gì.
Chủ nhật tuần trước, Khang chuyển mẩu giấy tới, mời tôi đi dạo công viên gần đó sau khi đọc sách, câu cuối vẫn là dòng chữ: "Sẽ im lặng". Không hiểu sao, tôi cảm nhận được sự tin cậy chân thành từ nơi anh, nhất là câu hứa ấy. Không dưng, có một người mời bạn đi chơi cùng, chỉ để im lặng đúng không. Và tôi đồng ý, Khang cũng lặng lẽ đi bên tôi, tuyệt nhiên chỉ lặng yên. Và quả là kỳ lạ, tự dưng, tôi muốn nói ra những điều đã từ rất lâu chẳng thể chia sẻ cùng ai, với người lạ này.
- Có một khoảng trống rất khó lấp đầy, sau khi một người rời xa Tú. Khang thoảng chút bất ngời, rồi quay lại nơi tôi.
- Có thể ban đầu sẽ rất khó khăn...
- Trống trải, và hoang hoải lắm!
- Nhưng rồi sẽ qua cả thôi. Nhà phải mở cửa, người nên mở lòng, Tú ạ! Khang chỉ nói có thế, nhưng tôi thấy ấm áp và nhẹ nhõm biết nhường nào. Nếu có một người đi bên cạnh mình, và chỉ để lặng lẽ cùng mình với những nỗi buồn, quả thật không dễ dàng. Chúng tôi đã nói chuyện với nhau như thế, đó là lần đầu tiên. Những lần sau này, dù tôi không còn nói nhiều như trước nữa, nhưng vẫn có thể cảm nhận được ấm áp từ phía người đang im lặng ở đối diện. Tôi rút bớt mớ công việc trên công ty, cũng nói chuyện với đồng nghiệp nhiều hơn, không khí làm việc đã dãn ra, tươi vui nhè nhẹ. Tan làm, tôi vẫn ghé qua hiệu sách nhỏ, giờ đây, luôn có một phần bánh ngọt và ly trà trên bàn chỗ tôi ngồi. Người đối diện nở một nụ cười thay lời chào, và tôi cũng thế. Tôi lựa chọn nhiều đầu sách khác nhau để đọc hơn, chứ không chăm chăm tìm nguyên tên của tác giả mình thích nữa. Những trang sách mở ra nhiều niềm vui hơn, hay niềm vui tới từ người lặng im phía bên kia trên chiếc bàn nhỏ.
Hôm nay, trên đường đi ăn trưa, tôi bất chợt gặp lại Long, anh đi cùng người lạ quen thuộc- là chị ấy. Nhìn hai người chung lối đi, ánh nhìn dịu dàng ấy, tôi lại bị trôi tuột về những ký ức đớn đau. Ngay từ đầu, tại tôi tự nguyện làm chỗ trống những ngày anh chị xa nhau. Dù thời gian ấy cũng khá dài, đủ để một người con gái chấp nhận tự vẽ ra một cái kết êm đẹp, nhưng người ta đã nói: những gì không thuộc về mình, vốn dĩ cố gắng cũng là điều không thể. Dẫu biết là vậy, nhưng suốt buổi hôm đó, tôi vẫn không sao nở nổi một nụ cười. Dẫu sao, khoảng thời gian hai năm dài, tôi cũng đã dành cho anh rất nhiều, có thể, cũng đã quên đi bản thân mình với ngần ấy yêu thương đến từ một phía. Từ khoảnh khắc ấy, tôi thực lòng không muốn sống ở thành phố này thêm bất kỳ phút giây nào nữa. Làm sao có thể quên một người, khi mà người ta cùng sống với những niềm nhớ nức nở, dưới cùng một bầu trời, trong cùng những con phố nhỏ xíu chật nêm những ký ức. Long, là anh hay tại tôi đã quá mơ hồ? Hà Nội đông đúc là thế, mà sao, hoài chạm vào những điều thân quen, đau nhói tới tê lòng. Một mình ôm nhớ thương về người cũ đau đớn biết bao.
- Em buồn chuyện chi? Mẩu giấy được chuyển tới lúc tôi và Khang ngồi đối hiện nhau trong hiệu sách. Có thể, ánh nhìn của tôi đã tố rõ bản thân chông chênh, chới với tới mức nào. Khang quay sang nhìn thật sâu vào mắt tôi. Đôi bàn tay anh nắm nhẹ lấy tay tôi, nhẹ nhàng, nhưng đủ sức kéo tôi khỏi mớ hỗn độn vừa rồi. Lần này, Khang không ngồi đối diện với tôi nữa, mà kéo ghế để tôi ngồi gần lại bên cạnh anh. Chúng tôi không nói gì, lại lặng im. Tôi cứ thế gục đầu vào Khang mà khóc, bao nức nở cứ tuôn ra. Cảm giác khóc được một cách ngon lành cũng thật là tốt. Ít ra không phải cố tỏ ra mạnh mẽ quá chừng.
- Anh có thể bên em được chứ? Dù chỉ im lặng thôi cũng được. Khang lên tiếng. Giây phút ấy, tôi hiểu rằng mình được chở che và bao bọc, bởi đôi bàn tay ấm áp không ngừng vỗ về bên vai. Bình yên, đôi lúc chỉ đơn giản có thế. Ai cũng phải đi tìm một nửa của mình rất lâu cho tới khi tìm đúng người ấy, chỉ mình người ấy mà thôi. Hẳn là vậy, và cũng nên cảm ơn Long, để tôi nhận ra, mình nên đi tìm một đôi vòng tay khác, một ánh mắt khác