Teya Salat
Người yêu một ngày

Người yêu một ngày

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 208

Người yêu một ngày

p>"Không ạ!"
"Nếu em không muốn nói thì thôi vậy!"
Tuấn thở dài.
Hoài thấy mình tệ thật. Hoài cũng thở dài. Cả hai im lặng cho đến lúc về đến ngõ nhà Hoài. Tuấn khẽ chạm lên môi Hoài:
"Hôm nay em có chuyện gì phải không?"
Hoài cúi mặt:
"Không có! Em chỉ hơi mệt một chút thôi! Em đi nghỉ đây! Anh về sớm nhé! Về đến nhà thì nháy máy cho em biết! Bye!"
Tuấn gật đầu:
"Mai 8h tối anh qua nhé!"
Hoài thảng thốt, một thoáng, rồi gật đầu bỏ chạy vào trong nhà. Lúc rẽ khúc ngoặt, Hoài đứng lại và thở hổn hển, chờ cho đến khi tiếng bật lửa của Tuấn vang lên và sau đó là tiếng nổ máy xe. Tuấn đi. Hoài ngồi thụp xuống đất và khóc ngon lành.
***
Quán vẫn vậy. Cái bàn mà hai đứa hôm ấy ngồi vẫn để trống. Hoài ngồi vào chỗ của mình năm năm trước. Chợt thấy ấm lòng kỳ lạ. Giọng Hoàng đâu đó vang lên. Rất gần mà như xa xôi. Hoàng đọc thơ của Hoàng.
"Quán thì cũ vẫn xưa thôiMiết tay thành ghế vọng lời em thưaRằng hôm ấy buổi nhằm mưaCho câu yêu ướt run lùa ngực nhauBây giờ tôi đấy em đâu?Bây giờ quán đấy, váng đầu hơi xưaRằng cà phê đủ đắng chưa?Cho xanh xao kỷ niệm ùa vào đêmRằng ghế, bàn, nến và timCó còn hơi của rất mềm lời yêu..."
Hoài chuếnh choáng như người say. Giọng của Hoàng vẫn vang vang trong đầu Hoài:
"Hoài ơi!"
Hoài thấy Hoàng đang đứng trước mặt mình. Vòng tay của Hoàng ôm Hoài vào lòng. Hơi ấm rõ rệt lắm! Hoài cảm thấy mình sắp nghẹt thở đến nơi mất vì bị siết. Giọng Hoàng run rẩy:
"Người ta yêu Hoài lắm!"
Hoài bừng tỉnh. Là Hoàng thật bằng xương bằng thịt chứ không phải trong tưởng tượng. Hoài muốn vùng ra nhưng lại ôm siết Hoàng lại. Hoài muốn tỉnh dậy nhưng lại nhắm mắt mê man đi. Cứ thế, cứ thế, cuốn đi, cuốn theo. Tưởng chừng không dừng lại được. Những nụ hôn như muốn nuốt chửng nhau. Hoài như không còn kiểm soát được mình nữa vậy. Nước mắt Hoài làm mặt cả nụ hôn. Ướt đầm đìa. Cứ thế, cứ thế, cứ cuốn đi, cuốn theo. Hoài không còn biết trời trăng gì nữa. Cho đến khi cả hai buông nhau ra nhường chỗ cho sự lúng túng.
"Tại sao lại ra đây làm gì?"
"Tại sao lại không được ra?"
"Nhưng ra sớm thế"
"Linh tính bảo thấy một người tên Hoài ở đây nên bỏ cả bát cơm dở mà ra đấy!"
"Hừ!"
"Hì!"
"Ghét!"
"Yêu!"
"Không nói nữa!"
"Cứ nói đấy!"
"Thế chẳng trách ngày xưa không yêu. Cái kiểu cùn gỉ thế làm sao yêu được đây?"
"Thì bây giờ mới còn cái để yêu chú!"
"Cùn!"
Và lại một cơn mưa nữa. Triền miên tưởng như chẳng bao giờ chấm dứt. Tưởng như bù lại năm năm không có nhau trong đời vậy. Đồng hồ chỉ 8h tối. Hoài tắt máy di động của mình. Và những nụ hôn lại cuống cuồng, lại vồn vã, lại vội vã. Cả hai lại mê đi. Chỉ dừng lại khi có một đôi khác bước vào quán. Hoài nhìn sâu vào mặt Hoàng:
"Em yêu anh!"
Hoàng ngẩn người lúng túng:
"Người ta... người ta.... anh cũng vậy!"
Hoài lại bị Hoàng cuốn đi. Những tưởng như năm năm qua hai người không có nhau thật là một sự phí phạm quá lớn đến không thể tha thứ được vậy.
"Tuấn có yêu em không?"
Hoàng khựng lại. Giờ này có lẽ Tuấn đang cuống lên vì không thấy Hoài. Hoài lại đã tắt máy điện thoại. Giọng Hoàng mơ hồ như tự nói với bản thân:
"An tốt với Hoàng lắm! Giờ này có lẽ cô ấy đang khóc..."
Hoài bật khóc:
"Chúng mình thật tệ!"
Hoàng vuốt tóc Hoài:
"Phải! Chúng mình thật tệ! Thôi, về nhé, Hoài! Vậy là chúng mình đều đã có được cái mà chúng mình thiếu rồi. Về thôi! Về kẻo mọi người lại lo cho chúng ta".
Hoài gật đầu, thầm cảm ơn Hoàng đã biết phanh kịp những cảm xúc của cả hai không để nó đi quá xa vị trí mà nó phải ở. Hoàng nói tiếp, giọng ấm áp:
"Hôm nay coi như một giấc mơ. Cả anh và em đều đang mơ. Chúng ta sẽ tỉnh dậy và giữ cho riêng mình một giấc mơ ngọt ngào này, được không Hoài?"
Hoài cảm thấy bình yên quá đỗi. Hoài mỉm cười và gật đầu thật nhẹ.

***
Con phố dài hun hút. Đêm tình yêu dịu dàng. Hoàng mua hai bông hồng nhung đỏ chót. Một cho mình, một cho Hoài:
"Mang về tặng Tuấn nhé! Bông này người ta mang về tặng An".
"Thế còn phần của Hoài đâu?"
Hoàng cười, lướt nhẹ ngón tay lên gò má bầu bĩnh của Hoài:
"Phần Hoài đã tặng năm năm trước rồi còn gì?"
Ngã ba. Hoài và Hoàng mỗi người một đường. Cái vẫy tay và nụ cười thật nhẹ không khiến ai trong cả hai người mang cảm giác đó là một cuộc chia tay cả. Chỉ thấy như vả hai tỉnh dậy sau một giấc mơ.
Hoài trở về con đường quen thuộc của mình. Phía xa kia có Tuấn. Có tương lai của hai người. Có mùi hương quen thuộc. Mỗi người đều có những giấc mơ cho riêng mình và chẳng ai phải chịu trách nhiệm với những

1[2]3
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)