XtGem Forum catalog
Như một giấc chiêm bao

Như một giấc chiêm bao

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 436

Như một giấc chiêm bao

èo lười của anh làm những gì"....đã trở thành hơi thở của Huyền với cuộc sống từ khi có Quốc. Là bác sỹ nên Quốc không quên nhắc nhở người yêu phải luôn ngủ đúng giờ, ăn đủ chất, phải biết yêu và chăm sóc bản thân như thế nào. Hơn nữa, Quốc còn là người trải đời với những lời khuyên, lẽ sống anh mang đến cho Huyền khi cô gặp khó khăn hay nản trí. Thói quen nhắn tin hỏi thăm ba mẹ, em gái mỗi cuối tuần cũng là từ Quốc dạy cho cô. Cuộc sống của Huyền bỗng tươi hơn, ý nghĩa hơn và cô biết mình không thể để mất Quốc. Cô muốn được cùng Quốc đi đến cuối đoạn đường đời của mình... Nhưng cuộc sống dạy ta đâu phải cái gì muốn là cũng được đâu.
Nhiều lúc Huyền cứ ngỡ mình đang sống trong câu truyện cổ tích có chàng hoàng tử suốt ngày hát cho cô nghe. Rồi còn ghi âm lại tất cả những đoạn hội thoại anh và cô nói chuyện để khi nhớ lại lôi ra nghe và cười một mình. Huyền thầm cảm ơn Chúa đã mang anh đến bên cô, đã biến điều ước "20 tuổi cho con gặp được người con yêu" thành hiện thực. Ngày ngày Huyền đi lễ sốt sắng cầu nguyện nếu đây là câu truyện cổ tích có thật thì làm ơn xin Người hãy cho nó được kể câu truyện đẹp ấy cho con cháu của nó và anh để các con, các cháu luôn tự hào về ba mẹ về ông bà của nó.
Vào một ngày cuối tháng 11 Quốc hẹn Huyền đi chơi như thường lệ, nhưng chờ hoài chẳng thấy Quốc đâu, điện thoại không nghe, linh tính xấu nói cô chuyện chằng lành. Huyền nhận được cuộc gọi của Thế bạn thân của Quốc kêu Quốc phải nhập viện vì ung thư dạ dày giai đoạn 3 rồi. Nỗi hoảng sợ ập tới khiến Huyền ngã quỵ, chân tay bủn rủn. Tiếng lá rụng xào xạc ôm theo tiếng alo thất thanh gọi tên Huyền từ đầu dây bên kia.... Có tiếng nói ở đâu vọng lại trong trí óc Huyền.
- Người ta thường nói tình đầu là tình dang dở, em có sợ không?
- Không! Có bao nhiêu người vẫn hạnh phúc với tình đầu của mình đấy thôi. Em tin hai chúng mình chắc chắn sẽ hạnh phúc. Trừ khi....trừ khi ...Anh đi yêu người khác thôi.
- Hừ....Đúng là con mèo của anh vừa lười vừa ngốc....Trên đời này làm gì có ai ngoài em đi yêu con quỷ dracula xấu xí như anh chứ!....
Những ngày của tháng cuối năm trở nên u tối và lạnh lùng hơn với Huyền. Từ ngày Quốc vô bệnh viện điều trị không ai nói cho Huyền biết Quốc đang nằm bệnh viện nào. Chắc vì Quốc sợ cô lo lắng, tiều tụy hơn khi nhìn thấy anh. Mọi thông tin cô nắm chỉ vọn vẹn thông qua Thế. Những ngày như thế Thế là người an ủi, động viên giúp đỡ Huyền vượt qua sóng gió. Nhưng với Huyền điều giúp cô bình an và níu kéo chút ấm áp, chút niềm tin đó là tin nhắn thoại của Quốc cài đặt đều đều gửi cho cô mỗi ngày.
Chưa kịp đến thăm anh tại bệnh viện Huyền lại nghe tin anh được chuyển ra ngoài Hà Nội để điều trị bệnh. Cô buồn lắm! Nhưng nghị lực của Quốc làm tăng thêm niềm tin cho Huyền. "Đừng buồn nhé mèo lười của anh! Anh chỉ đi xa chút thôi, rồi lại về mà. Phải chăm sóc bản thân tốt đấy! Khi trở về anh muốn có một tổ ấm của hai đứa mình. Anh thích có con gái đầu lòng. Vì con gái thì sẽ rất giống mẹ. Khi em vắng nhà, anh sẽ nhìn con mà đỡ nhớ em hơn, nhưng nhất quyết phải để mắt con gái giống bố, đôi mắt mẹ nó buồn lắm". Có dòng nước khẽ chạm vào môi nó, "Ừa, anh phải về chứ, không thì......" Câu nói ngập ngừng của Huyền chặn ngay bởi tiếng nấc nghẹn lên....Huyền không nghĩ đây lại là đoạn hội thoại cuối cùng cô được nghe anh nói. Bác Trịnh Công Sơn nói đúng "Cuối cùng thì lòng yêu thương cuộc sống cũng không giữ lại đời người. Cuối cùng thì tình yêu không giữ được người mình yêu...".

Thênh thang một mình nơi con đường cũ thấp thoáng Huyền thấy dáng hình cao liêu xiêu với cặp kính cận đang nắm tay một cô bé dáng người nhỏ xíu bẽn lẽn mỉm cười. Giống Quốc và nó cách đây một năm quá. Lúc ấy người khác nhìn nó và Quốc chắc cũng với đôi mắt dễ thương và trìu mến như thế.
"Anh nhớ em khi hoàng hôn đã tắtÁnh trăng dịu dàng muốn nói bao lời nhớ emAnh biết đôi ta rồi sẽ khốn khóNhưng lòng vẫn hoài mong ước thật nhiềuChỉ biết yêu em vậy thôi.Ước thật nhiều, ước mong thật nhiềuƯớc một lần ôm dấu yêu vào lòngVà anh biết một ngày nắng lên rạng ngờiRồi em sẽ ra đi.
Ước một điều duy nhất trên cuộc đờiLà anh ước lòng mình sẽ yêu em nhiều thêm mỗi ngàyMong được hôn như anh khát khao.Và anh sẽ thật lòng mong thấy em mỉm cườiSẽ hạnh phúc trọn đời tựa như em ước mơHãy mỉm cười, hãy thật vui nhé em.* Rồi anh sẽ lặng thầm để cách xa nghìn trùngĐành chôn giấu vào lòng để em quên hết những ngàyTa đã luôn có nhauHãy mỉm cười, hãy thật vui nhé em.
Tiếng nhạc chuông bài hát Ánh trăng vỡ của Nguyễn Hồng Thuận vang lên làm cắt đứt luồng suy nghĩ của Huyền.
- Hóa ra em ở đây à (Giọng Thế vang lên). Em vẫn còn giữ bài hát Quốc hát tặng em à. Thấy Huyền không trả lời như biết mình khôn

1[2]3
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)