pacman, rainbows, and roller s
Những cánh hoa rơi trong mùa gió

Những cánh hoa rơi trong mùa gió

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 192

Những cánh hoa rơi trong mùa gió

ng nổi, sẽ trở thành điều gì đó rất bình thường. Thời gian sẽ chứng minh điều đó. Tin đi.
Ừ , tớ tin.
"Này cậu, đến một lúc nào đó thôi, chúng ta sẽ thôi không còn nghĩ về nhau nữa. Cũng có thể, người này thỉnh thoảng sẽ nhớ đến người kia, nhưng trong cái khoảnh khắc đó, cả hai đều nhận ra rằng, mọi thứ đều vô nghĩa."
2.
Nên vui hay buồn?
Tớ chẳng biết nữa, chỉ biết là, mùa mưa rồi cũng sẽ qua đi. Vậy thôi. Đừng vui, cũng đừng buồn vì mọi thứ nói cho cùng cũng chỉ là một khoảnh khắc. Có thể dựa vào khoảnh khắc đó mà sống tốt, còn không, cứ nghĩ rằng mọi thứ cũng chỉ như một chiếc bong bóng xà phòng và đừng tin vào sự kì ảo đó là mãi mãi là được rồi.
Tớ với cậu, tình yêu đó không phải là mãi mãi. Chỉ là cái khoảnh khắc hạnh phúc đó, chúng ta không nên quên.
"Hãy gặp nhau!"
Tớ đã phớt lờ lời đề nghị của cậu như cái cách mà cậu phớt lờ tớ lúc tớ hỏi cậu có cần ô không vào mùa hè ấy. Tình cảm, cuối cùng, tớ cũng buộc phải kết luận đó là một trò chơi.
Cứ bước đi đi, để rồi xem ai sẽ là người quay lưng và đuổi theo người còn lại. Phải vậy không?
"Tại sao cậu ta có thể khi cần thì gọi tớ lại, khi không cần thì bảo tớ ra đi? Như thể cậu ta chỉ cần ngồi yên một chỗ và điều khiển được người ta vậy?" Tớ đã hỏi cô bạn thân nhất của tớ điều đó.
Và cô ấy nói rằng.
"Cậu không cần phải suy nghĩ gì cả! Đừng suy nghĩ gì nữa! Câu trả lời rõ ràng là cậu đã biết rồi đấy thôi. Nhưng mà hãy cứ gặp nhau đi, và hỏi rằng vì sao chia tay? Vậy thôi. Rồi trở về. Cậu có thật lòng là không muốn biết điều đó không?"
Ừ, tớ không thật lòng. Tớ muốn biết đến phát điên lên được. Nhưng tớ lại sợ những câu trả lời kiểu như, tớ thật nhàm chán, hay là cậu đã tìm được người khác tốt hơn tớ rồi... đại loại vậy. Tớ sợ điều đó. Nhưng bây giờ, những câu trả lời đó chẳng còn ảnh hưởng gì tới tớ nữa.
Tớ quyết định rồi. Chúng ta hãy gặp nhau, thêm một lần nữa.
Quán café nhỏ tọa lạc ở một góc phố nhỏ, ngay ngã tư. Có một cây bằng lăng tím cao lớn phủ bóng mát cả một mảnh sân vuông. Tớ không hiểu, đó có phải là sự trùng hợp, hay là một sự sắp đặt nào đó mà cậu muốn cả hai bị cuốn vào. Mùa này bằng lăng chưa ra hoa, chỉ có những tán lá màu xanh biếc. Tớ lọt thỏm trong một góc vườn nhỏ của quán café đó. Và đợi cậu. Tiếng nước chảy róc rách từ cái hòn non bộ bên cạnh cùng với thứ âm nhạc nhẹ nhàng đang phát ra từ cặp loa xinh xắn của chị chủ quán, tớ thấy lòng muốn bình yên. Ừ dù thế nào đi nữa, tớ cũng sẽ bình yên và thôi suy nghĩ.
Cứ nói mãi về một điều thật không hay cậu nhỉ? Tớ sẽ thôi không nói về những cánh hoa tím, tớ sẽ không nói nữa về cơn mưa, cũng như không tìm cách để nói về cậu trong những ngày buồn chán chỉ biết nghe nhạc và nhìn thời gian trôi. Giống như lúc này, tớ cố để lòng mình thôi dậy sóng nhưng có gì đó cứ cuộn trào ở trong tim. Bởi vì cậu không đến.
Ừ, tớ như một con ngốc.
Quán vắng tênh, khúc nhạc vang lên ngày càng da diết. Giai điệu như rót nỗi buồn vào trong tim.
"Có phải em đợi một cậu bé tai trái có đeo chiếc khuyên tai màu bạc không?"
"Vâng ạ. Nhưng chắc là cậu ấy không đến" – tớ nói với chị chủ quán xinh đẹp.
"Cậu ấy đã đến đây, và đi trước rồi... chị xin lỗi vì bây giờ mới nói cho em biết...". Rồi chị nói tiếp trong sự ngơ ngẩn của tớ "Có một lá thư, em có muốn..."
"Không ạ. Em không cần đâu. Chị cứ giữ hộ bạn ấy đi!" Tớ quả quyết.
Chị cũng chỉ cười. "Ừ, chị hiểu rồi cô bé ạ... nhưng bất cứ khi nào em cũng có thể đến và lấy nó đi... vì nó thuộc về em mà. Ngốc!"
Con đường không dài hơn cũng không ngắn lại. Chỉ là bàn chân bỗng dưng thấy mỏi. Tớ thấy bất an. Thật sự bất an.
Sẽ có những lúc, cậu sẽ hoài nghi tất cả những hành động mà một người mà mình đã từng thương yêu làm để tìm cách chối bỏ mình. Không oán hờn, cũng không ghét bỏ mà là một nỗi sợ hãi mơ hồ. Tại sao họ lại cố đẩy mình ra khỏi cuộc sống của họ một cách bất ngờ và phũ phàng? Có phải là dự báo cho một chuyến đi như trong một câu chuyện nào đó?
Cậu sẽ đi, phải không?
3.
Cậu biết không? Khi tớ mỉm cười và tự nói với mình rằng "ừ, phải để cậu ấy đi thôi" cũng là lúc tớ muốn chạy thật nhanh đến bên cậu và kéo cậu về phía mình nhất. Nhưng rồi tớ nhận ra, đó đâu phải là tình yêu. Vì yêu cậu tớ phải để cậu đi, vì yêu cậu tớ phải chấp nhận rằng cậu là mối tình đầu đẹp nhất mà tớ đã từng có nhưng mối tình đó buộc phải đóng lại, như gấp lại một trang vở sau khi đã học xong...
Tớ nhớ những dòng tin nhắn cụt ngủn cuối cùng của hai chúng ta, vào cái đêm trước khi cậu lên đường.
"Cậu có muốn tớ ở lại không?" – Cậu hỏi. Tớ biết đó là câu hỏi mà tớ không có đủ khả năng để gánh vác hậu quả của câu trả lời mà tớ muốn cậu biết.
"Tớ không còn yêu cậu nữa đâu". ừ, cậu cứ tin như vậy mà yên tâm đi đi. Tương lai của cậu ở phía trước. Còn tớ chỉ là một cánh hoa vô tình rơi xuống cuộc đời cậu trong một buổi chiều đầy gió mà thôi. Gió ngừng thổi, hoa sẽ ngừng rơi.
Một gi

1[2]3
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)