Những ngày gió ở Wellington
Đánh giá:
7/10
Bình chọn: 378
ở bên cậu ấy, đưa cậu ấy đi chơi, thăm thú mọi chốn trong thành phố bé nhỏ này. Đan đã rất vui, những nụ cười tươi tắn lại hiện về trên đôi môi đó, như ngày nào. Nhưng cho tới hôm nay, khi Đan gặp lại hắn, người đàn ông đã rời bỏ cậu ấy, vì một lý do lãng xẹt vô cùng. Khi nhìn thấy hắn, rồi thấy sự đau đớn trong ánh mắt Đan, tôi chỉ ước mình có một quyền năng là làm hắn, cùng cô nhân tình của hắn, biến mất khỏi thế gian này. Tôi căm ghét họ.
Tôi cứ để Đan khóc trên vai mình, biết đâu những giọt nước mắt đó có thể xua tan đi những muộn phiền chất chứa!
***
Khi tôi tỉnh dậy thì thấy Nick nằm ngủ gục bên thành giường, có lẽ cậu ấy đã thức suốt đêm để canh chừng tôi.
Tôi khẽ khàng bước ra khỏi giường, để không đánh thức Nick. Tôi đi ra sân vườn, thì thấy bác Jenna đang chăm sóc mấy cây cảnh trong vườn.
- Sao cháu dậy sớm thế? Ngủ đi chứ! Trông cháu ốm yếu quá.
- Nhìn vậy thôi chứ cháu khỏe re rồi bác!
- Đi kiểu gì mà lại dầm mưa đến ốm cả người, cái thằng Nick này chỉ giỏi bày trò thôi à!
- Không phải tại cậu ấy đâu bác.
- Tâm trạng cháu có gì không ổn đúng không? Nói cho bác biết đi? Bac Jenna đặt chiếc bình tưới cây xuống và ngồi bên cạnh tôi, nhìn tôi lo lắng!
- Chuyện vẩn vơ của tuổi trẻ thôi bác ơi, cháu cũng quên hết rồi!
Bác Jenna thở dài:
- Rồi mọi chuyện sẽ qua thôi con, gắng lên đi!
Tôi khẽ cười rồi sà vào lòng bác y như một đứa trẻ vậy bên cạnh mẹ của mình vậy!
Tôi dành những ngày nghỉ phép cuối cùng ở Wellington để tới Arrow Town, một thị trấn nhỏ nổi tiếng ở Queenstown!
"Ngày kia cậu sẽ về Việt Nam?"
"Ừm...hết hạn nghỉ phép rồi mà!"
"Thế cậu có quay trở lại đây nữa không?"
"Tớ cũng không biết nữa, nếu có dịp chắc chắn tớ sẽ sang!"
Khi đó Nick chỉ lặng im, nghĩ ngợi!
Những ngày bên Nick, cảm giác bình yên về lại trong lòng tôi. Tôi chẳng nỡ rời xa nơi này, nhưng tôi chẳng thể trốn chạy mãi được, tôi còn gia đình, còn bà ngoại và cả công việc của tôi nữa. Và tôi sẽ học cả cách quên đi cả anh nữa, rồi mọi chuyện sẽ có một khởi đầu mới mẻ hơn. Tôi luôn tin như vậy!
5. Trở về điểm xuất phát!
Ngày tôi ra sân bay trở về Hà Nội, Nick không tới tiễn tôi, vì cậu nói cậu bận việc ở công ty, khi nào tới nơi tôi mail lại cho cậu ấy cũng được. Buổi tối trước hôm tôi trở về, Nick cũng chẳng có ở nhà. Bác Jenna bảo cậu bận việc gì đó, chắc tới khuya mới về. Tôi đã chờ tới tận khuya để đợi Nick về, nhưng sau đó tôi cũng chẳng đủ can đảm để xuống nhà gặp cậu.
Wellington tiễn tôi vào một ngày trời u ám, như thể chỉ cần một vật nào đó sắc nhọn chọc lên bầu trời là một cơn mưa sẽ đổ ập xuống ngay. Bác Jenna đưa tôi ra sân bay, rồi bác đưa tôi một chiếc khăn đan bằng len, bác nói bên Việt Nam đang là mùa đông mà.
"Nhờ giữ gìn sức khỏe nha con" Bác ôm chặt lấy tôi!
"Bác cũng vậy nhé" Tôi nghẹn ngào nói.
Rồi tôi lặng lẽ quay lưng bước đi, tôi không quay lại lần nữa, vì tôi sợ mình sẽ khóc nhưng sau đó tôi vẫn khóc. Lúc ngồi trong phòng chờ, thi thoảng tôi vẫn liếc nhìn ra xung quanh như thể đang kiếm tìm một bóng hình quen thuộc vậy.
Máy bay cất cánh, Wellington nhỏ dần trong ánh mắt của tôi, rồi mất hút.
Tôi lặng lẽ giở cuốn sổ mà Nick tặng tôi hôm nọ, một cách vô tình. Bỗng một lá thư đựng trong phòng bì màu tím, nổi lên một vài bông hoa lưu ly màu xanh, tôi ngạc nhiên lắm, vì trước đó nó chẳng hề tồn tại trong cuốn sổ này.
Gạt bỏ sự ngỡ ngàng qua một bên, tôi mở thư lặng lẽ đọc rồi khóc:
"Tớ chẳng đủ can đảm để nhìn cậu ra đi cũng như nói lời tạm biệt cậu, tớ chỉ dám đứng nhìn cậu ra đi từ một nơi, đối với tớ khoảng cách đó xa xôi lắm! Tớ biết rằng cậu sẽ còn phải mất một thời gian dài nữa mới quên được những gì đã trải qua để bắt đầu lại mọi thứ, trở về đúng điểm xuất phát của nó, nhưng tớ tin khoảng thời gian sẽ ngắn lại khi ta có những niềm tin chất chứa. Vậy khi cậu bắt đầu lại, hãy cho tớ một cơ hội nhé, vì lúc đó tớ sẽ đủ can đảm để nói với cậu rằng: "Tớ thích cậu Đan à!"
Nhưng cậu đừng vội trả lời, cậu hãy tạm quên nó đi được không? Bởi tớ tin những yêu thương không bao giờ là muộn màng cả, hãy lặng im như cách cậu làm với tớ 4 năm về trước nhé. Tớ vẫn sẽ chờ cậu.
"Rồi mọi chuyện sẽ qua hết phải không?" Như