Old school Easter eggs.
Ở một chốn tình yêu bị quên lãng

Ở một chốn tình yêu bị quên lãng

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 469

Ở một chốn tình yêu bị quên lãng

h Hương đã hiểu ra cho nên mới không chấp nhận lời cầu hôn của Mr A nữa.
"Điều chị muốn nói là gì?" Tôi có chút sốt ruột, hình như chị không chỉ là muốn tôi nghe về quá khứ tình yêu của hai người, tôi cũng tò mò không biết mình có vai trò gì trong cỗ tình cảm của họ
"Mạc Nguyễn có từng nghĩ Hùng Anh quan tâm em không?" Tôi thất kinh, nhìn chị ánh mắt trở lên cuống cuồng
"Chị đừng hiểu lầm, anh ta là một khách hàng thận thiện"
"Tôi lại không nghĩ vậy" Đinh Hương nói một cách gần như chắc chắn. Tôi nhủ thầm nghĩ sao là tùy chị tôi lười giải thích thêm, vốn dĩ điều đó còn có quan trọng gì đâu, khi tôi nhận ra sự trống trải trong lòng mình lúc MrA rời đi, thì cũng là lúc tôi tỉnh mộng, giấc mộng đẹp cũng chỉ là mộng đẹp, có ngủ mãi cũng không bao giờ là hiện hữu.
" Anh ấy giữ lọ hoa trên bàn nói là một kỉ vật có giá trị tinh thần, oải hương thì tàn lại được thay bằng nhánh mới, sỏi bọt biển và cành sương khô thì không thể héo tàn, chỉ tiếc hoa tươi có thể héo, tình cảm cho đi khó lấy lại trở về. Tôi biết ngoài tình cảm 10 năm mà anh ấy dành cho tôi còn nói chưa từng thay đổi thì lòng anh ấy có đổi thay mà không chịu nhận ra thôi. Tôi vốn không thích hoa vậy mà anh ấy cứ mua, thậm chí mua rất nhiều còn nói cô bán hoa dễ chịu lại nhiệt tình, anh thích mua như một thói quen và anh thích nói chuyện phiếm nhiều hơn với Mạc Nguyễn". Tôi bất giác thấy lòng xao động, hóa ra Đinh Hương chưa từng thích hoa như mọi phụ nữ khác, nhưng Mr A vẫn lặng lẽ mua hoa còn nói tôi phải cầu kì làm nó thật chu đáo, rốt cuộc thì chỉ là đem cho người phụ nữ không biết trân trọng nó.
"Tôi biết anh ấy muốn gặp Mạc Nguyễn nên lấy cớ mua hoa, đôi khi biết tôi không thích anh ấy để ngoài xe chẳng tặng mà mang về nhà. Tôi nghĩ anh ấy hoàn toàn chỉ vì thói quen mà bận tâm tôi. Còn những trải nghiệm mới mẻ với Mạc nguyễn mới thực là tình cảm thật sản sinh ra, tôi hoàn toàn tin rằng Mạc Nguyễn đã trở thành một phần trong anh ấy" Tôi biết có gì đó giữa những xúc cảm đan cái nhau trong câu chuyện của bản than với Mr A nhưng chỉ nghĩ là từ phía cá nhân tôi mà thôi.
"Tại sao lại nói điều này với tôi? Tôi nghĩ chính miệng anh ấy nói ra chắc tôi sẽ tin, còn lời nói của chị giống như bắt tôi phải nhìn nhận ra cái tôi không tỏ tường".
"khó tin lắm phải không?"
"Chị biết không? Chị là một người phụ nữ lạnh lùng, một chút cơ hội cũng không cho anh ấy rồi lại nói nếu chấp nhận tình cảm của anh là tàn nhẫn.Tình yêu thì không có định kiến, nó chỉ có thể rung nhịp bởi con tim chân thành và mong được đáp trả. Cái chị không thể cho là tình yêu từ 10 năm trước hay 10 năm sau chị cũng chưa từng thay đổi mà đón nhận anh ấy, hà cớ gì cứ phải yếu đuối bày ra bộ dạng đáng thương để giữ chân anh ấy." Lời tôi nói chính tôi cũng không hiểu mình nói gì ai, quả thực tôi chỉ nghĩ cho người yêu mình một chút lý do để tiếp tục mơ tưởng cũng là một dạng tạn nhẫn, huống hồ gì thời gian những 10 năm tuổi trẻ, tinh lực chỉ hướng về một mối tình đau khổ. Đàn ông như thế là cực kì ngu ngốc.
Một năm trôi qua rất nhanh chóng tôi thường ngủ mơ giữa ban ngày, tôi thường ngủ ngay trên bàn. Cứ sau bữa trưa tôi gục xuống ngủ một giấc, nước dãi chảy cả ra mà không biết, quả thực tướng ngủ không thể chấp nhận nổi. Bỗng trong cơn mơ, tôi mơ thấy Mr A, ánh mắt nhìn tôi như thể chẳng có gì tồn tại ngoài hình ảnh tôi hiện hữu. Tôi dảo mắt xung quanh cố đánh lừa anh ấy đang quá chăm chú vào mình nhưng anh vẫn kiên định duy trì vẻ mặt không thể biểu cảm, còn không nhận ra cái gì ẩn chứa trong đó mà nhìn tôi. Tôi giật mình tỉnh mê ngóc đầu lên lấy tau lau dãi chảy ra từ khóe miệng, trong ánh mắt mờ mờ hình ảnh Mr A trước mặt tôi dần dần sắc nét đến HD khiến tôi giật bắn
"Nhìn anh giống quỷ hay sao mà khiến em kinh hoảng như vậy?" Tôi xấu hổ không thôi, vừa nãy còn thản nhiễn lau dãi không thể ngờ hơn là anh ngồi đó nhìn tôi ngủ đến thất điên bát đảo lăn trên bàn.
"Mr A đừng bao giờ xuất hiện như âm hồn thế này, tôi đau tim chết bất đắc kì tử mà chưa có tiền đóng bảo hiểm"
"Sao không đóng bảo hiểm?" giọng anh đầy vẻ quan tâm
"Đã nói không có tiền với lại còn có việc quan trọng hơn cả tiền bảo hiểm"
"Nghèo đến thế sao?"
"Đúng vậy" tôi ai oán, người giàu sao có thể hiểu nổi thống khổ của người nghèo bởi cứ dùng ánh mắt giàu có của mình để so đo chưa bao giờ trải nghiệm được hết việc không có tiền sẽ như thế nào.
"Có biết vì sao mình nghèo không?" tôi lắc đầu. chăm chỉ làm ăn như tôi, dẹp hết cả những gì cản trở kiếm tiền trên mình mà vẫn không thể tìm ra được bí kíp
"Người nghèo thường mua những thứ không giá trị, còn người giàu họ mua những thứ có thể sản sinh ra tiền"
" Tôi không mua gì cả"
" Thì em chọn chôn tiền xuống đất nó cũng không đẻ ra được mà" hiểu rồi, muốn giàu thì phải đầu tư tôi ngây ngốc nhận ra.
"Thông mình ra một chút chưa?" Tôi tẳng lờ
"Anh tới có chuyện gì? Tìm người tào lao ư?"giọng tôi vẫn vậy dù một năm trước hay một năm sau

1 .. 456[7]89
ĐẾN TRANG
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)