Snack's 1967
Sớm mai anh sẽ trở về

Sớm mai anh sẽ trở về

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 297

Sớm mai anh sẽ trở về

con đường học thức cho anh tới một chân trời mới. Anh được sống và học tập hăng say, hết mình với hoài bão, ước mơ của mình, trong một môi trường học tập tốt bậc nhất. Vậy nên, dù có thương nhớ anh tới cỡ nào. Tôi cũng cố gắng, đành dằn lòng mỉm cười, chúc anh lên đường mạnh giỏi, dặn anh nhớ mail về cho em là được. Thực sự, để nói lời chào tạm biệt, đưa anh đi đến một miền đất cách xa tôi cả những dặm dài, với tôi là điều rất khó khăn. Nó khiến tôi buồn đến tê lòng.
Tôi chỉ kịp chuẩn bị một món quà nhỏ xinh, những chú hạc, ngôi sao đủ màu sắc được tôi gấp tỉ mẩn, bỏ chung trong một chai thủy tinh, nhét vào vali anh mang theo đến phương trời xa xôi. Tôi thì thầm, bảo J, viết điều gì đó đi anh, nhỏ nhoi thôi cũng được, cuộn lại bỏ vào lọ, biết đâu điều ước đó sẽ sớm linh nghiệm? Anh mỉm cười. "Ukm, thì anh cũng tin vào những điều kì diệu và lãng mạn giống em. Cũng như câu chuyện tình yêu định mệnh của chúng ta thật tình cờ và kì diệu phải không em?"
Ngày máy bay cất cánh đưa anh về miền đất mới, lúc đó, trời đang đương mùa Thu, rồi Đông lạnh lẽo sẽ kéo sang- một mùa lạnh hanh hao đến nao lòng, sẽ chẳng còn bàn tay ấm của J nắm lấy rồi siết chặt nữa.
Rồi tôi tự hoạch định kế hoạch cho riêng mình. Tự mình hoàn thiện từng gạch đầu dòng trong to-do-list đó! Tôi lao đầu vào học thêm các môn học khác ngoài giờ trên giảng đường phòng khi cần dùng đến, kèm lịch làm thêm ở tiệm bán đồ handmade, như một cách lấp đầy khoảng trống thừa thãi, để lảng tránh những nỗi nhớ về anh kéo đến một cách không cần thiết, kẻo tôi sẽ lại chẳng cầm lòng nổi mà khóc rấm rức mất! Biết là thương nhau nhiều, nhưng hoàn cảnh cứ làm nên cách trở. Mong sao thời gian thấm thoắt trôi và dìu dắt nhau qua đi mau, được không? Anh đi, rồi anh lại về thôi hà!
Có đôi lần buồn bã, cô đơn nhất của cuộc đời, mệt mỏi dồn nén, và tủi thân tôi đã chọn cách nhắn tin thủ thỉ với anh. Dù trong vô thức, tôi muốn tha thiết bảo với J rằng: "Ước gì chúng ta ở bên nhau và nắm tay em thật chặt được không?" Sau một hồi, tôi nhận được hồi đáp, tin nhắn trả lời, từ anh, giản dị và chân thành: "Nắm tay anh đây này." Cảm giác tuyệt vời làm sao, trong lòng bỗng thấy an nhiên và ấm áp lạ. Như thể dẫu có đi giữa bão tố hay mưa giông, gió giật, nhưng chỉ cần có bàn tay anh chìa ra hướng về phía có tôi, thì dường như mọi sợ hãi, lắng lo đều rủ nhau đi đâu mất tiêu.
Tôi vẫn như cảm thấy một tình cảm êm đềm còn dâng đầy nơi trái tim trong lồng ngực. Giữa lưng chừng mùa nhớ, nỗi nhớ thân thuộc về một người con trai có nụ cười răng khểnh hiền lành. Tôi nhớ nụ cười răng khểnh hiền lành của J. Nụ cười ấy, khi tôi nhìn ngắm say đắm, thẳm sâu bên trong lòng, tôi thấy tim mình dâng lên những nhịp đập nhẹ nhàng và bình yên nhiều lắm! Tôi không biết tự bao giờ, anh đã kịp gieo mầm yêu thương trổ sinh. Cảm giác nhớ một người ở xa cũng rất hay. Mọi thứ trở nên tươi tắn như một đọt mầm vươn lên xanh non, lạ lùng.
Sớm mùa Đông, tôi thức giấc trong căn phòng trên tầng hai ngập nắng tràn về, những tia nắng yếu ớt thôi, còn không khí vẫn mang hơi lạnh. Tôi vươn vai, rồi với lấy chiếc khăn len đỏ, bước ra ban công ngắm phố phường cùng dòng người qua lại tấp nập. Tôi thường có thói quen như thế vào mỗi sớm mai. Như kiểu tôi thầm nghĩ, biết đâu trong buổi bình minh nào đó, tôi sẽ thấy J đứng dưới hiên nhà bấm chuông của rồi nhẫn lại chờ gặp tôi, nhẹ nhàng nói: "Anh trở về với em rồi đây." Tôi cứ giữ trong lòng mình một mối đinh ninh như thế! Và tôi vẫn đợi anh về. Để con tim được yêu thương tha thiết, để đôi bàn tay được ủ ấm luôn...
3. Lời nhắn gửi mùa Đông cho em.
Sớm nay tôi mở mắt, choảng tỉnh vì thấy cái không khí lạnh đã chạm tới căn phòng nhỏ của mình. Tôi rụt rè quơ tay đón lấy làn gió lành lạnh và hanh hao. Thế là mùa Đông đến thật rồi. Trời đã đuổi cố hết nắng đi rồi. Chỉ còn những đợt gió lạnh thổi gai người tới xác xơ lòng. Tôi chợt nhớ ra rằng, lúc này, Hà Nội cũng đương mùa Đông rồi. Hình ảnh cô gái nhỏ với chiếc khăn choàng màu đỏ tươi sống động choáng lấy tâm trí tôi. Là Ngọc. Người bạn gái tôi đã rất mực thương yêu trong suốt hai năm- tám mùa luân chuyển trôi qua. Cô gái có bàn tay nhỏ gày lúc nào cũng lành lạnh, tôi chỉ muốn được nắm lấy thật chặt ủ ấm cho em suốt cả mùa Đông đó không rời.
Một buổi tối trời khá muộn, em nhắn tin qua whatsapp cho tôi, chỉ vẻn vẹn dòng tin vắn, nhưng tôi thấy thương em tới thắt lòng: "Ước gì chúng ta ở bên nhau và nắm tay em thật chặt được không?"-Hình dung trong vô thức, tôi hiểu ra rằng, đó là lúc em đang nhớ tôi siết bao. Là lúc em đang cần lắm một vòng tay thật chặt để giữ hơi ấm trong đêm mùa Đông giá lạnh. Là lúc em đang mệt mỏi với những công việc, dù rằng, vốn dĩ em là một cô gái đã từng rất mạnh mẽ và cứng cỏi. Nhưng có những giây phút em yếu mềm và mong manh như thế đó! Tôi thấu hiểu và thương em đến xót lòng. Tôi biết mình cần phải bảo vệ và chở che em luôn luôn. Nhưng thực tại lại không cho phép điều đó xảy ra. Đôi khi, chuyện xa cách trong tình yêu cũng

1[2]34
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)