The Soda Pop
Tin em đi, rồi sẽ đâu vào đấy cả thôi!

Tin em đi, rồi sẽ đâu vào đấy cả thôi!

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 244

Tin em đi, rồi sẽ đâu vào đấy cả thôi!


- Ngon hơn món em nấu, anh đảm bảo
- Chưa chắc. Phải ăn mới biết – Em lập tức phủ nhận, lè lười nhìn sang tôi.
- Ok.Ok. Giờ thì bắt đầu đươc rồi chứ, tiểu thư - Tôi vừa nói, vừa cười. Cảm giác rất thoải mái
Bất chợt, em ngước lên, gặp trúng ánh mắt tôi, mỉm cười.
Trong một nhà hàng Pháp lãng mạn vào một buổi tối cũng lãng mạn không kém, tôi cùng dùng bữa với một cô gái trong một tâm trạng an yên nhất có thể.
Một điều lạ là, cô gái ấy không phải người yêu, cũng không phải là ai đó mà con tim tôi đang theo đuổi. Em là em, đơn giản chỉ có thế.
***
Lúc chúng tôi về đến chung cư là tầm 8h tối
Tiễn em về trước cửa rồi tôi cũng nhanh chóng quay trở về nhà.
Vào phòng, tôi lập tức đi tắm, vệ sinh răng miệng cho thoải mái rồi bắt đầu lại bàn làm việc để xử lí đống tài liệu trên máy tính.
Lạ chưa, thường ngày nếu về đến nhà mà vẫn phải làm thêm vào buổi tối như thế này thì cái mặt của tôi sẽ nhăn nhó rất khó coi. Thế mà bây giờ lại cảm thấy khá... dễ chịu. Bỗng nhiên, tâm trí tôi lại hiện lên gương mặt của em lúc nãy. Đúng thật là, sao đầu óc làm việc hôm nay lại không tập trung được thế này?
4.
Vì ngày mai là hạn chót phải nộp báo cáo nên đêm qua tôi phải thức quá bán để hoàn thành nó. Chắc tại vì mệt hay lí do nào đó mà sáng mai tỉnh dậy thấy mình đang nằm gục trên bàn. Một điều lạ hơn nữa là hình như tối qua, em không sang.
Khẽ cựa mình ngồi hẳn dậy, cảm giác như trên vai rơi một thứ gì đó xuống đất, tôi cúi nhìn xuống, là một chiếc chăn mỏng.
Đầu óc tôi lúc này chỉ tràn ngập duy nhất hình ảnh của một người. Tôi cố nhìn xung quanh, đi ra ngoài gian bếp, hi vọng nhìn thấy một dáng dấp nào đó quen thuộc như mỗi sáng thường ngày. Chỉ tiếc, không thấy em đâu cả.
Lúc tối vì nghĩ em đến nên cửa phòng tôi không khóa nhưng khi lại gần, cánh cửa đã được khóa trái từ khi nào.
Bỗng nhiên trong lòng có chút gì đó bất an, tôi lập tức mở cửa, chạy sang nhà em.
Cánh cửa ấy đã được khóa ngoài, tôi bất lực đập cửa. Rồi trở về phòng mình, định lấy điện thoại để gọi sang cho em thì thấy vật gì đó màu trắng lạ lạ nằm trên bàn làm việc. Nhấc chiếc bút đang nằm trên nó lên, mi mắt tôi hơi nheo lại, hình như là một lá thư.
Đúng rồi, thư của em.
Tôi từ từ mở những nếp gấp của tờ giấy ra, mắt như không muốn nhìn vào những dòng chữ ấy
" Huy, biết không? Lí do em đề nghị ngủ chung với anh ấy? Một phần vì em khó ngủ, nhưng hơn hết, là anh rất giống một người.
Huy, em biết em rất quá đáng khi nói những từ này. Nhưng chỉ cần nhìn thấy anh, là em lại lập tức nhớ tới người con trai ấy.
Xin lỗi, khi gây ra mọi chuyện rồi em chỉ có thể nói được hai chữ này thôi.
Cảm ơn anh nhiều, em sẽ không quên buổi tối ngày hôm qua đâu. Nhưng em nghĩ đã đến lúc phải dừng lại mọi thứ ở đây. Hi vọng là chưa trễ.
Huy, tin em nhé, một thời gian nữa, mọi chuyện rồi sẽ đâu vào đấy cả thôi.
Ký tên: An"
Sữa
P.S: (*) - Lonelines on the net - Janusz L.Wisniewski
 






123[4]
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)