yêu cô chứ không phải Vân. Nhưng Vân mong manh vậy, hiền dịu vậy, liệu cô ấy có chịu được cú sốc không?!
Trúc đã lảng tránh Hội từ đấy, cô tạo mọi điều kiện cho anh và Vân, dù đôi lúc lòng có nhói đau. Chuyện vừa rồi là một sự cố, một sự cố làm cho cô có thời gian nhìn lại mình, tình cảm của mình dành cho anh. Cô chợt giật mình khi thấy mình không hề hận anh. Cô đón nhận điều đó thật bình thản. Nhưng có con với anh là điều cô không mong đợi. Cô quyết định rồi, ngày mai cô sẽ đi bệnh viện.
***
Chuông nhà thờ đổ một hồi dài, giáo dân cũng dần về hết, chỉ còn lại Trúc, cô ngồi nơi hàng ghế đá, dưới bóng đức mẹ, thẫn thờ nhìn vu vơ, rồi dừng lại nơi một người phụ nữ. Trúc nhìn thật lâu người phụ nữ ấy. Cô đã quỳ dưới chân đức mẹ khá lâu, tay mân mê một cây thánh giá bạc. Hình ảnh đó làm Trúc tò mò, cô kiên nhẫn đợi cho đến khi người phụ nữ đó cầu nguyện xong và lân la hỏi chuyện khi người phụ nữ đến bên nghế đá, ngồi cạnh cô.
- Chị về muộn vậy?
- Tôi không nỡ để con lại một mình… nó sẽ lạnh lắm...
- Ý chị là…
Rồi trong vô thức, chị kể cho Trúc nghe về mối tình đẹp của chị, anh yêu chị nhưng nhất định không theo đạo. Chị thuyết phục anh thế nào cũng không được?! rồi họ cãi nhau, anh xách xe ra về. Một tai nạn đã cướp mất anh của chị. Đúng lúc chị biết mình có thai, chị đã mừng khôn xiết. Ba mẹ chị, anh chị em chị đã mắng chị không tiếc lời, chị cũng mặc, bởi có con là niềm mong ước của chị. Nhưng có lẽ, kiếp trước chị làm việc ác, nên đứa bé cũng bỏ chị mà đi… Cũng từ đó, chị không thể có con được nữa. Nếu không còn cha mẹ, có lẽ chị đã đi tu...
Gió chiều se se lạnh, Trúc đã ngồi im như tượng trong bệnh viện suốt buổi chiều để nghĩ về người phụ nữ đó, nghĩ về anh và về con. Cô chợt nhận ra một điều, cô ích kỷ, ít ra là với con của mình. Có thể nó đến không đúng thời điểm, nhưng nó vẫn có quyền sống như bao con người khác. Có những thứ vứt đi của người này, lại là nỗi khát khao của người khác. Nếu một ngày, cô giống người phụ nữ đó …
***
- Cô Trúc, nhận thư nè!
- Ai mà gởi thư cho mình hè? Con Vân chắc
“Trúc,
Mày khỏe không? Công việc mới thế nào, mày đi rồi, không có ai cho tao tâm sự, tao thấy trống trải quá. Tao báo mày một tin, tao không cưới Hội nữa. Tao biết mày sẽ hỏi lý do, lý do đơn giản lắm, tao phát hiện ra anh ấy không thật sự yêu tao, anh đã yêu một người khác, yêu đơn phương mày ạ. Trước đám cưới một tuần, tao qua nhà ảnh chơi. Đúng lúc má ảnh gọi điện kêu ảnh ra cửa hàng đón bà về, ảnh giao nhà cho tao giữ rồi lật đật đi liền. Tao rảnh rỗi không biết làm gì, mở máy tính của ảnh để chơi game. Tao mở yahoo để check mail, tình cờ phát hiện ảnh đang viết thư cho ai đó trên yahoo. Mày biết mà, bản tính con gái tò mò nên tao đọc luôn…"
Trúc thấy nổi cả gai ốc khi đọc đến đây, có lẽ nào?!! "... thì ra ảnh yêu người khác và còn có tình một đêm nữa mày. Anh ấy viết rất dài, kể lể nỗi nhớ nhung cô gái đó, giờ tao mới biết, tao chỉ là người đến sau thôi. Mà mày cũng biết tính tao, tao rất cầu toàn, tao không cho phép người đàn ông của tao chia xẻ tình cảm với ai hết, vậy là tao nói chia tay. Điều tao buồn nhất là anh ấy không níu kéo gì cả, chỉ gật đầu và bảo “tùy em, anh xin lỗi”. Thiệt sự, tao rất muốn biết cô gái đó là ai, tao muốn truy tới cùng cho hả dạ, nhưng rồi tao nghĩ lại, biết thì sao, không biết thì sao, cũng một kết cục thôi.
Tao nhớ mày quá, giá mà có mày ở bên cạnh tao, có lẽ tao sẽ bớt cô đơn hơn. Mày không cần an ủi đâu, tao biết mình phải làm gì mà … “
Vân viết nhiều lắm, hơn hai trang giấy mà Trúc không còn hơi để đọc, thẫn thờ buông rơi lá thư, Trúc chìm đắm trong dòng suy nghĩ, trong vô thức, Trúc đưa tay xoa bụng. Con gái đã gần tám tháng rồi, đạp cũng mạnh mẽ lắm. Kể từ lúc quyết định giữ lại con, Trúc bỗng dưng thấy yêu con nít lạ, Trúc không còn cảm giác phiền hà, bực bội nữa. Nhất là khi cảm nhận được cái đạp nhẹ nhẹ của con, Trúc vui vô cùng, thỉnh thoảng lại cười vu vơ, thỉnh thoảng lại nghĩ về Hội. Nếu Hội biết mình có con, anh sẽ hạnh phúc lắm, Trúc hiểu Hội, anh yêu trẻ con vô cùng. Còn nhớ những lúc café vớ vẩn, Hội hay kể Trúc nghe về mơ ước ngôi nhà và những đứa trẻ. Hôm nay, lá thư này như trút được gánh nặng trong lòng Trúc, cảm giác tội lỗi của kẻ thứ ba như giảm đi phần nào. Ít ra, Vân sẽ không đau khổ về sau nếu biết chồng có con riêng.
***
Cảm giác mệt mỏi sau cơn đau đẻ như được xoa dịu phần nào khi Trúc cảm thấy có bàn tay ai đó đang xoa bóp chân tay cho mình, gượng mở mắt ra, Trúc cứ ngỡ mình đang mê. Hội đang ẵm con, miệng cười tươi, ngọng ngịu “tục tưng của ba, sương quá hà”.
- Con tỉnh rồi hả, nằm yên chút để dì bóp tay cho, tí nữa hãy ngồi dậy.
Dì hai dịu dàng khuyên Trúc rồi đứng dậy đi rót nước, còn lại Trúc với sự ngạc nhiên tột độ.
- Sao em lại giấu anh, sao em lại gánh chịu nỗi đau một mình, em biết là em đã hành hạ anh đến dường nào không? Nếu dì hai