tăng 3% - Ý tưởng truyện mới
Dương nhảy ra khỏi lớp bám theo Vy. Nó cười rất phát tài và bắt đầu hỏi dò về bé Hàn...
8h tối. Dương về nhà, nằm gục vào đệm, thở phù phù một cách rất vinh quang. Mệt! Nó nhấc máy gọi cho Nguyên mắt dõi vào tờ lịch tường chi chít kế hoạch gạch xanh đỏ tím vàng như bảng pha màu hoạ sĩ. Bốn hồi chuông. Lâu thế! Đang "giải quyết nỗi buồn" chắc?
- Anhi haxêô!
- ờ, tao đây. Làm gì lâu thế?
- ờ tao đang đánh con trùm của Hitman2. Sao?
- Chẳng sao. Gọi chơi thôi!
- Đừng "down" thế. Có việc gì?
- Định chúc mày ngủ ngon ấy mà!!
- Tao dập và tiếp tục luyện bàn phím đây...
- Thôi thôi, để tao nói.
- Có thế chứ. Nhanh nhẹn lên!
- Chiều nay, sau khi mày đi Play Station 2 với cu Đông Juan, tao ngồi vừa đuổi muỗi vừa suy nghĩ mấy thứ về vấn đề triết học thì...
- Tinh giảm câu chuyện hoặc tao gác máy.
- Đây. Khiếp! Vậy ngắn gọn này: tao đã tìm được một số thông tin quí giá về bé Hàn.
- Sao mày tự dưng nổi hứng đi phủ sóng về bé làm gì?- Nguyên ngờ nghệch một cách rất thành thật.
Dương rành rọt từng tiếng:
- Tao định bắc cầu cho bọn mày.
Im lặng. Dương ngó lên đồng hồ ...1...2...3. Thôi rồi! Nguyên mà suy nghĩ cái gì hơn 3 giây thì thật khủng khiếp. Y như rằng, giọng nó quá cả lúc bị "Game Over".
- Tao chịu. Thứ nhất tao đang ghét bé vì vụ dạ hội mà tao kể cho mày. Thứ hai tao tự cho mình chưa đủ tầm. Mày xem, tao là một chàng chẳng có gì nổi bật ngoài nhảy chạm rổ 3 m. Còn bé luôn tươi hơn hớn như hoa hậu, lúc nào cũng có các bé giai bám nhằng nhằng. Ôi, tao hãi!
- Mày trẻ con quá! Tao đã bảo tao nối, thì tao sẽ làm cho ra ngô ra khoai. Chỉ cần mày chấp nhận thay đổi, bảo đảm bé sẽ cảm mày.
- Nghe sướng tai thế, hàng chất lượng cao chắc? Thế tao phải thay đổi những gì?
- Đầu tiên là bỏ cái kiểu ăn mặc lôi thôi đi. Tiếp theo là bỏ cái kiểu cười làm duyên rất chi vô học. Tiếp nữa là ăn nói cho đúng đã từng là một thằng con trai chuyên Văn xem nào!
- Chuối cả nải! Mày quên Mr. Giang đã từng tuyên ngôn một câu để đời à: "Theo tôi, con trai là trông cứ phải đểu đểu một tí mới hay!!!"
- Đúng, nhưng đó là tuyên ngôn chọn con rể của Mr. Mà bé Hàn thì có phải con thầy đâu. Bé không thế, nhé!
- ...
- Tiếp tục là trích cái quỹ thời gian túng thiếu đầy hoàn cảnh của mày ra một nửa cho bé. Viết ít thôi và ngủ bớt quên đời như mày đang làm...
- Thôi cho em xin! Này tao trả lời đơn giản: tao không làm được. Thôi, tao tiếp tục công cuộc phá đảo Hitman2 đây. Chào mày và chúc mày ngủ ít ác mộng.
Nguyên dập máy thật. Dương chưng hửng. Nhưng nó không nản. Tính Nguyên trước giờ vẫn thế, vốn ác cảm với con gái lại ưa sống theo chủ nghĩa "tất cả bằng cái tăm, mọi thứ là cái đinh". Lúc nãy, Dương nói thật sự: nó phải ra tay thì gạo xay sẽ ra cám...
***
Tiết 1 Nguyên đi đâu đó. Sang đầu giờ Anh mới thấy loạng quạng bò tới lớp bằng một vẻ mặt pha trộn của sự ngái ngủ và vui sướng lạ kì. Ném balô xuống, nó nhìn Dương bằng một nụ cười thoả mãn đi kèm.
- Tao là thiên tài!(!) Y như tao đoán, cổ phiếu Scranton tăng 3%. Tao lãi 700N rồi mày ạ! Willing xuống nhưng không đáng kể mới lại tao đã rút bớt ở đấy quá nửa ngay từ hôm kia nên chỉ chết tí xíu. ÔI, 700N! Mĩ mãn thật, tí nữa tao khao mày kem Susu xả láng!
Dương chia vui với thằng bạn và đợi cho cơn phởn chí của thằng bạn tụt xuống mới nói:
- Nhắc mày luôn, từ giờ đi muộn ít thôi. Không nên để ấn tượng xấu trong mắt bé.
- Mày vẫn chưa hết cơn chập mạch ổ cứng hôm qua à?- Nguyên nhịp nhịp ngón tay, vặc lại- ấn tượng cái khỉ ý!! Tao cần vào! Nói luôn cho mày mở rộng bộ óc bã kẹo cao su của mày: Lúc nãy đi lên cầu thang tao còn thấy bé đứng với mấy nhóc nào ấy, cười nói kinh động cả 4 tầng nhà. Đấy! ấn tượng thế mới là ấn tượng chứ!
Dương cười châm chọc:
- Ghen hả? Ghen là "iêu" đấy!
Nguyên nhếch mép, vừa lật vở vừa nói:
- Người ta thường nói hoa thì có gai nhưng cũng không nên quên vô số loại có lắm gai mà chẳng có tí hoa gì! Đúng là yêu thì thường ghen, nhưng ghen thì chắc gì là yêu!
Dương gật gù:
- Mày không sai. Vậy tao cũng nói cái này: bé nói chuyện với nhiều người là vì có nhiều người thích bé. Nhưng điều ấy không mang nghĩa là bé thích nhiều người. Nín chưa?
- Nín. Thôi, học đê !
Thấy thằng bạn lảng, Dương cũng thôi. Nó vừa lật lật sách vừa nhăn nhó:
- Chiều về nhà tao nấu cái gì cùng ăn, mấy hôm nay u tao đi làm về muộn, tao toàn ăn một mình. Con em tao cũng sang nội chơi cả tuần rồi.
Nguyên gật đầu đại, đầu óc nó bận rộn suy nghĩ vài điều linh tinh lang tang về phạm trù mĩ học(!) Chợt Dương chen vào:
- à, hay mày viết tặng bé một cái gì đấy đi