Ring ring
Trước khi là quá muộn...

Trước khi là quá muộn...

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 387

Trước khi là quá muộn...

g một lúc lâu sau với khuôn mặt buồn rười rượi. Quyết định buông bỏ mối tình đã ôm ấp bao năm, chẳng phải là điều dễ dàng gì. Tôi cũng im lặng, chẳng biết lựa lời nào để động viên hay an ủi thêm nữa. Có nhiều lúc cứ phải để buồn thôi. Chẳng buồn ăn uống gì, Thúy lên giường và nhắm mắt đi ngủ. Nhưng chẳng thể ngủ, hai hàng nước mắt cứ rơi ào ạt sang hai bên ướt nhòe mái tóc. Không thành tiếng, không nức nở. Thúy mím chặt môi, để những dòng nước mặn vội vã kéo đi bao nỗi buồn chua chát trong lòng. Khóc thành tiếng sẽ làm nỗi buồn ta vơi đi, còn khóc trong câm lặng sẽ làm nỗi buồn càng in hằn vết sâu thêm nữa.
Sáng hôm sau, tôi và Thúy đều xin nghỉ làm một ngày, và lang thang cùng nhau hết mấy quán kem, quán chè trên phố. Ngày mai, Thúy sẽ đi công tác ở Huế. Thay đổi không khí ít ngày cũng tốt. Tạm thời rời xa nơi có quá nhiều kỉ niệm buồn, tâm hồn sẽ thoải mái hơn. Tôi và Thúy ngồi kể lại những chuyện trong suốt bao năm, nhưng tuyệt nhiên không nhắc đến Hùng... Có một mảng kí ức, đã đến lúc để lùi dần vào quá khứ..
Trước khi đi, Thúy chia sẽ một dòng trạng thái . " Rồi sẽ đến lúc ta nhận ra, người có thể đi cùng ta suốt cuộc đời không phải là người ta yêu nhất hoặc người yêu ta nhất. Đó là người xuất hiện đúng lúc nhất khi ta cần họ trong đời. I QUIT"...
Tôi đau lòng cho Thúy. Chắc là lời cuối cho một tâm hồn mệt mỏi và bắt đầu từ bỏ thay vì bước tiếp..
Chuyến bay cất cánh lúc 4h chiều. Tôi nhắn tin cho Hùng, lòng sao nuôi chút hi vọng cuối cùng Hùng có thể níu giữ Thúy ở lại, dù biết rằng vô vọng. 5h, Hùng xuất hiện trước cửa nhà tôi.
Thấy Hùng gọi cửa, lòng tôi tràn thất vọng. Giờ này Hùng còn ở đây thì thế là hết rồi.
Thế mà......... bạn có tin vào những điều kì diệu không?
Tôi tin là tôi đã thấy điều kì diệu, khi Hùng đứng trước tôi, và giơ lên một chiếc vé máy bay. Chuyến 6h sáng mai tới Huế và nở một nụ cười. Tôi tin, con người ta sẽ bị cảm hóa bởi những yêu thương thật lòng. Tôi tin, con người ta có thể nhận ra người mà họ cần nhất trong cuộc đời và giữ lấy họ cho mình khi chưa quá muộn. Tôi tin, rằng những hi vọng và yêu thương khi trao về ai đó bằng cả tấm lòng mình, sẽ được đền đáp một cách xứng đáng... Họ đã làm tôi tin
Hùng nhìn tôi, nở nụ cười : "Cảm ơn cậu. Tớ nhận ra thực sự không cần cảm giác rạo rực tình yêu như tớ nghĩ. Cảm giác yên bình bên một người cũng là yêu. Tớ sẽ không để cô ấy rời xa tớ thêm lần nào nữa..."
Hùng vẫy tay chào tôi, và rồi cậu ấy lại cười. Tôi có thể tưởng tượng được nụ cười hạnh phúc của Thúy, khi gặp lại Hùng trong đó. Hình như Hùng vẫn nghĩ là Thúy sẽ công tác một năm ở Huế, chứ không phải là một tháng như kế hoạch mới được nhận mới đây. Chẳng biết khi nhận ra điều đó, Hùng và Thúy lại có lại ầm ĩ tiếp không. Hai kẻ suốt ngày cãi nhau như thế, cuối cùng lại chẳng thể rời nhau nửa bước. Thật may, Hùng đã nắm kịp bàn tay ấy, trước khi quá muộn trong đời.
Còn tôi, và anh. Chắc cũng đã đến lúc bắt đầu một trang mới của cuộc đời. Kết hôn, buộc đời anh vào đời tôi, và chấm dứt những tháng ngày tự do. Hay nói đúng hơn là chấm dứt những tháng ngày tự do một mình để cùng tự do bên nhau. Bắt đầu nhé anh... Tôi thích những cái kết có hậu, trước khi mọi chuyện là quá muộn... J
Bỗng lại nhớ bài thơ Thúy vẫn thường ghi trong cuốn sổ...
"Hết tháng Tư rồi anh biết không
Trời vẫn nắng vẫn xanh với những hoàng hôn hồng nhỏ xuống
Vậy là cuối cùng em đã tìm thấy anh – điều em muốn
Giữ anh bên em trước khi quá muộn trong đời"
Nhung Nhái
 






1 .. 345[6]
ĐẾN TRANG
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)