- Cậu bỏ con vịt này lại đi, qua bên tôi, tôi đưa cậu vào bờ. - Một cậu con trai trạc tuổi, nhìn tôi cười và nói.
Khi an toàn lên đến bờ, tôi chỉ cúi đầu cảm ơn rối rít rồi quay đi, chẳng hỏi tên, tuổi hay một ít thông tin cá nhân nào khác. Chuyến dạo quanh hồ không còn lãng mạn như đã từng tưởng, nó làm tôi mất hết năng lượng một cách nhanh chóng. Và rồi tôi quyết định tìm nhà nghỉ thay vì tiếp tục khám phá thành phố Đà Lạt. Nhưng Đà Lạt vào hè dường như hút hết tất cả mọi người đến đây nên việc tìm nhà nghỉ đối với một đứa đi du lịch không theo tour hay bất kì một cuộc sắp xếp chu đáo như tôi, trở nên vô cùng khó khăn. Hơn 10h tối, tôi mới tìm được nơi dừng chân. Sau một chuyến đi dài với những sự cố nhỏ, tôi đã quá mệt mỏi. Vừa nhận chìa khóa phòng xong, tôi nằm ì xuống giường rồi chẳng biết ngủ quên tự lúc nào. Quên thay đồ, tắm rửa, ăn uống và quên luôn cả việc viết nhật kí. Thế nhưng, những ngày sau đó đến với tôi vô cùng suôn sẻ và đầy thú vị.
Suốt những ngày ở đấy, những cơn mưa phùn chỉ lất phất thoáng qua cho phố phường thêm lạnh rồi đi mất, chẳng đọng lại lâu. Tôi chinh phục đỉnh Langbiang, ngọn núi gắng với câu chuyên tình yêu đầy cảm động của chàng Lang và nàng Biang - dân tộc K'Ho, vào ngày thứ hai của cuộc hành trình. Vừa đi bộ vừa ngắm những rừng thông bạt ngàn trong sáng mù sương tôi bỗng thấy mình bắt đầu yêu Đà Lạt hơn Sài Gòn sáng nắng chiều mưa, đầy khói bụi và ồn ào. Cuốc bộ hơn 6 cây số để trèo lên đỉnh núi cao 2167m, chân tôi mỏi nhừ. Nhưng khi nhìn thấy cả Đà Lạt thu nhỏ từ trên cao, tôi lại phấn khích và quên tất cả. Từ trên cao Đà Lạt như một thành phố tí hon nấp mình dưới những tán thông. Những cây thông luôn căng tràn nhựa sống và thật mạnh mẽ khi ngự trị cả một cao nguyên rộng lớn. Tôi thấy mình đôi lúc yếu đuối trước những khó khăn cuộc sống, nhưng chợt có thêm nghị lực khi nhìn những cánh rừng thông xanh bất tận. Buổi tối, tôi chen chúc ở chợ mua một vài đồ lưu niệm rồi uống sữa đậu nành, ăn bắp nướng, khoai luộc trong cái se se lạnh đặc trưng rất riêng của Đà Lạt.
Những ngày ấy, đủ để tôi đánh dấu stich màu đỏ vào trang " nhiệm vụ tuổi 20" - để báo rằng: đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ! Chuyến đi nhiều cảm xúc đã nạp cho tôi đến dư thừa năng lượng để tiếp tục vượt qua những khó khăn trong cuộc sống. Mùa hè tuổi 20 của tôi trôi qua như những đám mây lững thững trên bầu trời mùa hạ. Đầy sắc màu, đầy ý nghĩa!
2. HỘI NHỮNG NGƯỜI THÍCH PHƯỢT TRÊN FACEBOOK
Về lại Sài Gòn, tôi có thêm nhiều bạn, nhiều kinh nghiệm hơn khi tham gia " Hội những người thích Phượt" trên Facebook. Và một trong số những người bạn hay chia sẻ kinh nghiệm và trò chuyện với tôi nhất là Quang. Quang là sinh viên năm cuối của FPT, còn tôi là cô gái năm 3 của Nhân Văn. Cả hai chúng tôi trò chuyện với nhau nhiều nhất vẫn là về các chuyến đi, dự định cho những ngày nghỉ, ngày lễ và mùa hè. Càng trò chuyện cùng nhau, tôi chợt nhận ra giữa tôi và cậu ấy có những sở thích giống nhau đến kì lạ. Thích phượt một mình, thích thổi kèn Harmonica, thích cafe bụi... và thích những điều linh tinh khác nữa. Tôi vẫn thường nhờ Quang chỉ hộ vài phần mềm hữu ích hay những mẹo nhỏ để khắc phục lỗi máy tính mặc dù chúng tôi chưa gặp nhau lần nào.
Rồi một ngày trên phố bất chợt đổ mưa, cơn mưa kéo dài mãi không dứt từ chiều đến tối. Mưa đầu mùa lì lợm như trút hết nước mắt trời xuống nhân gian để phố nhạt nhòa trong sắc cam vàng của đèn cao áp. Chiều buồn mênh mang bao trùm cả khu kí túc xá - nơi tôi đang ở. Lúc ấy, admin của hội để dòng thông báo trên Face: " Cafe - 8h - Mimosa bàn số 8 nhé! ". Người đầu tiên comment là Quang, còn tôi chỉ im lặng chìm mình theo giai điệu của piano -harmonica và guitar.
BUZZ
The Prince : Hạ đi Mimosa không?
Chuông.Gió: Mưa thế này lạnh lắm.
The Prince: Tinh thần ăn chơi mọi ngày đâu rồi nhỉ :))
Chuông.Gió: Trôi tuột theo mưa rồi ...
The Prince: Đi với Quang :) Quang qua đón Hạ được không?
Tôi gõ dòng chữ gì đấy dài lắm vào khung trả lời nhưng rồi lại xóa, xóa lại gõ tiếp, cứ thế tôi chẳng biết nói gì, chần chừ mãi hơn 5 phút tôi mới đưa ra quyết định cuối cùng: "Ừ!"
Đứng trước cổng trường đợi Quang, tôi đưa mắt nhìn những dòng xe vội vã di chuyển trên phố. Mưa vẫn tuôn nhưng nhè nhàng, chẳng có âm thanh. Đưa tay đón lấy những giọt mưa rồi tan ra lạnh đến đắng lòng, tôi lại nhớ về mối tình đầu của mình luôn gắn liền với những cơn mưa như thế. Anh đợi tôi tan trường trời cũng mưa. Anh và tôi đi cùng nhau trời cũng mưa. Đi xem phim, đi ăn kem...trời cũng mưa. Cứ mỗi lần như thế, anh luôn nắm chặt tay tôi kéo sát vào người rồi cùng nhau đi trên phố. Mặc mưa có rơi, mặc cho người trên phố dõi theo với những ánh mắt kì lạ. Anh vẫn hay dẫn theo tôi gặp hội bạn cùng lớp. Nhưng khác với những lúc ồn ào bên anh, khi ấy