Pair of Vintage Old School Fru
Vị yêu

Vị yêu

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 262

Vị yêu

anh, nhưng chỉ làm cho anh siết chặt lấy tay cô hơn.
- Anh muốn nói chuyện với em.
- Tôi không có gì để nói với anh hết. Mười năm trước tôi đã nói là anh đừng liên lạc gì với tôi, anh quên rồi sao?
Cô nhìn thẳng vào mắt anh, đầy thách thức. Anh buông tay cô ra. Bỗng hai tay anh giữ chặt lấy cô, áp cô sát vào tường. Anh hôn cô, một nụ hôn cuồng nhiệt như trút hết những nhớ thương và tức giận cô đã gây ra cho anh. Lúc anh buông cô ra, gương mặt cô đã ửng hồng. Vừa ngại, vừa tức giận cô vung tay, bàn tay năm ngón in hằn lên má trái anh.
- Xin anh tôn trọng tôi một tí - Cô chỉnh lại trang phục, kiêu hãnh bước đi như chưa xảy ra chuyện gì.
Cô là hoa hồng, mà hoa hồng thì có gai. Đã có những lúc anh ước chi có thể bẻ gãy hết những cái gai ấy để có thể dễ dàng nắm giữ lấy cô. Nhưng thiên nhiên tạo hóa đã như thế, nếu hoa hồng không có gai thì chẳng phải là hoa hồng.
Anh đi theo cô đến khi xe cô rẻ vào con hẻm nhỏ. Cô vừa xuống xe thì từ xa có một cậu bé chạy lại ôm lấy cô, theo sau là một phụ nữ, hình như là mẹ cô. Bà nhìn thấy anh, rồi nói gì đó với cô. Cô lắc đầu và ba người bước vào trong nhà. Ngôi nhà nhỏ nhưng được thiết kế khá đẹp, cánh cổng màu xanh ngọc bích, bên trên có giàn dây leo nở hoa tím ngắt. Anh bước đến ngồi lên chiếc ghế trước cửa nhà. Trời chuyển tối, ánh sáng của ông mặt trời nhường chỗ cho những tia sáng của chiếc bóng đèn. Con hẻm đông người qua lại, anh ngồi đó, thẩn thờ vô định.
Bỗng cánh cổng mở ra, anh quay đầu lại nhìn thấy đứa bé bước ra. Nó nhìn anh chăm chú.
- Chú đến tìm mẹ cháu à? – Đôi mắt cậu bé to tròn, nhìn anh tò mò.
- Sao cháu biết chú đến tìm mẹ cháu? – Anh ngồi quỳ xuống ngang với cậu bé.
- Cháu đoán vậy thôi. – Cậu bé leo lên ghế ngồi, và đưa tay ra hiệu cho anh cũng lên ngồi đi.
- Ba cháu đâu? – Anh ngồi lên ghế, bế cậu bé đặt lên đùi mình.
- Ba không ở với mẹ. Mẹ bảo ba đi làm kiếm tiền nuôi mẹ con cháu.
- Thế con tên gì?
- Khánh Tường ạ.
- Con bao nhiêu tuổi rồi?
- Mười tuổi ạ. Thôi con không nói chuyện với chú nữa, con vào nhà đây, kẻo mẹ lại la.
Chưa để anh kịp nói gì, cậu bé đi thẳng vào nhà. Vài câu nói chuyện giữa anh và cậu bé làm anh suy nghĩ nhiều. Chính xác cô đã có con, cô và chồng không ở bên nhau. Chẳng lẽ cô không hạnh phúc?
- À, ra là thế. – Tuấn cười. – Thế cậu có biết trong những năm qua cô ấy sống thế nào không?
- Không, tớ không dám cập nhật một tin tức gì về cô ấy hết. Nếu tớ biết tin gì về cô ấy chắc tớ không thể hoàn thành được mục tiêu đã đặt ra mà bay về với cô ấy mất.
- Vậy thì đúng rồi, cậu không tin tức gì hết bảo sao cô ấy không lấy chồng được. Ai lại đợi chờ một người trong vô vọng chứ.
- Nhưng cô ấy nói là cho tớ thời gian mười năm mà. Nếu trong mười năm ấy tớ không về tìm cô ấy, cô ấy mới yêu người khác mà.
Tuấn nhìn người bạn thân nhất của mình lắc đầu. Anh đã nằm lăn ra bàn, đôi mắt nhắm lại. Tuấn nhìn Hải Lam, hai người nhìn nhau đầy ẩn ý.
- Trong suốt mười năm qua, anh vẫn không cập nhật tin tức gì về chị Đỗ Quyên cho anh ấy à.
- Có những điều chỉ những con người như Hoàng Nam và Đỗ Quyên mới làm được em à. Thời đại này vốn dĩ đâu cần ai cập nhật tin tức cho thì mới biết được người kia đang làm gì. Điều quan trọng là bản thân người đó có muốn biết hay không thôi.
- Mà anh ấy gặp Bon rồi vẫn không nhận ra thằng bé có nét gì đó giống anh ấy à?
- Người trong cuộc thường hay mù quáng, trong khi người ngoài thì thấy mọi thứ cứ rõ như ban ngày còn họ thì cứ mò mẫm như trong bóng tối.
- Thôi để em giúp anh ấy.
Hải Lam lấy điện thoại ra bấm dãy số. Đúng lúc Hoàng Nam vừa cựa mình. Anh nghe đâu thoảng bên tai tiếng ai gọi "Chị Đỗ Quyên" rồi chìm vào giấc ngủ.
***
Đừng trách tình si
Con hẻm nhỏ thơ mộng được xây dựng theo kiến trúc của những con đường ở Châu Âu. Những tán cây, những chiếc ghế đá, những bồn hoa nhỏ, những cột đèn được sắp xếp hài hòa, nhìn như không có thứ tự nhưng lại tạo ra một không gian vô cùng lãng mạn. Bình thường, con hẻm lúc nào cũng đông người đến chụp ảnh, hoặc đi dạo nhưng hôm nay trời mưa nên vắng tanh.
Cô bước đến, ngồi xuống chiếc ghế đá dưới mái hiên. Trong đầu cô chợt hiện lên suy nghĩ "Sao người ta có thể ngại mưa như thế nhỉ?". Thật ra cô cũng chẳng thích mưa cho lắm. Với những người vụng về và luôn ngại những điều bất thường như cô thì mưa là một trở ngại lớn cho cuộc sống thường nhật. Hôm nay, cô có hứng thú như vậy vì cô được nghỉ làm, trời mưa mang dù đi dạo thì còn gì bằng mà bảo cô không thích.
Lần đầu tiên đến con hẻm này, cô đã dành cho nơi đây một tình cảm đặc biệt. Suốt gần hai năm theo dõi cô mới mua được ngôi nhà nhỏ do một cặp vợ chồng nhà giáo về quê dưỡng lão để lại. Sau khi cô sinh Bon, thì mẹ cô đến ở chung với cô để chăm sóc cho cậu nhóc, còn bố cô thì ở nhà một mình, cuối tuần mới ghé chơi.
Trước cổng ngôi nhà, cô có

123[4]5
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)