ũng không xấu, mua cho ông cái nệm chứ không phải đôi chiếu bông. Nhưng khả năng đặc biệt nếu đem hại người sẽ vô cùng nguy hiểm.
- Vô nhà anh bằng đường nào?
Hắn hỏi anh, mắt chăm chú nhìn chiếc xuồng bơi hoài không đi kế bên. Anh cũng chỉ chiếc xuồng đó, cười nói.
- Giúp người ta đi rồi có giang về xóm Rạch.
Hắn kêu cô gái trên xuồng bán hết bánh ế cho mình, không nhiều lắm nhưng với đám con nít tắm sông trốn dưới bóng tràm gần đó là quá đủ. Tụi nó bám xuồng không buông là vì bánh, mùng hai tháng âm nên giở trò quậy phá. Xứ này con nít chết chìm nhiều lắm, quanh năm đều có nhưng nhiều nhất là mùa nước nổi. Chúng chết vì quá nhỏ không biết lội, vì chìm đò giữa dòng nước xiết, vì giăng lưới đặt lờ lúc mưa bão tối trời mà lật xuồng... cũng có khi bị thả trôi sông, con gái không chồng mà có bầu nên phá thai hoặc đẻ ra rồi bỏ.
Nhìn những đứa trẻ tranh nhau bánh được thả trên sông, hắn lại nhớ đến anh. Cuộc sống có những phận người như cọng rau ngọn cỏ, hạnh phúc cả đời bị đánh đổi bằng số tiền không bằng đôi giày của ca sĩ diễn viên. Cô vì ba mươi triệu mà nhắm mắt đưa chân lấy chồng xa xứ, anh vì ba mươi triệu mà lên rừng đào vàng trái phép cho những tay anh chị lắm tiền. Ngày trở về, anh chỉ còn là hủ tro trong ba lô hắn đang mang, còn cuộc đời cô không biết có ấm êm hạnh phúc hay nổi trôi tan nát như hoa tím lục bình.
***
Anh đứng trước ngôi nhà tường cấp bốn cũ kỹ, cảm thấy lạ vì trên sân có qúa nhiều kẻ lang thang chờ đồ cúng. Anh không hỏi, vội vàng theo hắn vào nhà nhưng bị chặn lại bởi bùa nêu và gương bát quái treo trên cửa. Một ông già râu tóc bạc phơ ngồi chỗ thềm, gõ cây gậy xuống nền gạch tàu nói với anh.
- Lâu lắm rồi mới gặp bây, thấy cũng không có gì khác. Nhưng bây không phải ma nhà nên không vô được.
Anh hiểu rõ nên ngoan ngoãn đứng chờ dù lòng dạ bối rối như tơ. Nhà cô đang có tang mà trước sau im ắng không bóng người, chỉ thấy ông bà tổ tiên ngồi bàn thờ uống trà tán chuyện. Lúc anh nhìn kỹ hơn thì đầu óc choáng váng, chân run rẩy khụy xuống nền gạch. Tấm ảnh nhỏ bé sau lư hương mờ mờ nhang khói chính là cô.
Anh đã từng hận cô nhưng lúc lạc lõng xa quê anh mới hiểu cô khổ thế nào. Cô cũng thương anh nhưng vì hoàn cảnh éo le mới phụ bạc. Anh vô dụng không giúp được cho cô, không bảo vệ được tình yêu của mình làm sao có tư cách trách giận ai. Anh đã chết, đã thành ma nhưng anh muốn cô sống, muốn cô vui vẻ.
Hắn nhìn vẻ mặt bàng hoàng của anh, khẽ thở dài. Chỉ có kẻ chết mới hiểu hoàn toàn giá trị của sự sống. Chỉ có thương nhau thật lòng mới đủ cao thượng chúc người yêu hạnh phúc khi mình gánh cái chết tha phương. Nhưng đoạn kết này cũng xem như viên mãn vì cả hai không thể siêu thoát. Một kẻ chết oan, một người tự sát. Họ có thể mãi mãi ở bên nhau đến khi hồn tiêu phách tán.
- Anh là bạn của chị em?
Cô gái bước ra từ trong nhà, rụt rè hỏi. Hắn lắc đầu bình thản nói:
- Tôi là bạn của Tâm. Tâm nhờ tôi mang tiền về trả nợ cho nhà em. Còn đây là tro cốt của Tâm. Tôi mong gia đình em để Tâm đoàn tụ với Hồng. Họ sống không được ở bên nhau thì chết nên được nằm cạnh nhau.
Cô gái đưa hai tay nhận lấy bình tro, rưng rưng khóc.
- Chắc chị em mừng lắm. Trước lúc chết, chị còn điện về nói muốn gặp anh Tâm.
Hắn gật đầu, nhìn anh run run đi qua ngạch cửa đến trước bàn thờ. Người con gái mặc áo màu hoa cà, tóc xõa tới lưng bước ra từ trong ảnh, mỉm cười nắm lấy tay anh mà nước mắt chảy dài. Họ nhìn nhau, rồi ôm chặt nhau không nói lời nào. Hắn khẽ cười, qua bao nhiêu sống gió cuối cùng những người yêu nhau sẽ lại về bên nhau. Hắn đoán chắc ngày mai có kẻ nhờ mình đi mua trầu cau trà rượu.
...
Vùng quê heo hút đã rời xa tầm mắt nhưng hình ảnh những con người thật thà hiền hậu vẫn đọng lại trong tâm trí hắn. Ông cũng như anh, tuy nghèo mà tình cảm chất phát đậm sâu. Giữa biển người mênh mông giả dối có thể nhìn thấy vài tấm chân tình hiếm hoi đáng quý làm hắn thêm tin cuộc đời vẫn còn người lương thiện, vẫn đáng sống nhân hậu vị tha. Kỷ niệm về một chuyến đi như tiếng vọng cổ trên sông trong một đêm gió lộng mênh mông nước còn vang mãi.
Ra bờ sông anh hẹn với em
Mai mốt đây anh đem cau trầu nhờ người se duyên tình ta
Em chớ nên lo buồn anh đã thưa cùng mẹ cha
Duyên chúng ta muôn đời như trước trên dòng đầy vơi
Đọc thư anh em mừng muốn khóc và không biết chừng nào mình mới được gần nhau.
Bến sông xưa lững lờ con nước lớn, em đợi anh về sẽ giặt áo ở bờ sông.
Bạch Tử