trước tuổi. Khóe miệng tôi cong cong, tôi đọc được trong mắt Lâm, một nháy thảng thốt.
Tôi chán ngấy tiết học Giáo dục công dân, giữa giờ thường xin đi vệ sinh rồi chuồn mất. Tôi ngửi thấy mùi thuốc lá vọng sang từ nhà vệ sinh nam. Ma đưa lối quỷ dẫn đường, tôi bước vào khu vực "xin phụ nữ dừng chân". Qua làn khói xoắn xuýt đục ngầu, gương mặt Lâm trở nên mờ ảo. Điếu thuốc cháy được phân nửa, tàn thuốc như những phiến lá xám ngoét rơi ảm đạm. Lâm không bao giờ hút thuốc - một cách trực tiếp, mãi đến sau này cũng vậy, nhưng anh lại đốt chúng và ngửi khói. Tôi bảo anh là một kẻ tự sát văn minh. Anh sẽ chết với một lá phổi không rỗ.
Tôi không thích học, nhưng vẫn phải học, vì mẹ tôi.Tôi không muốn làm một đứa trẻ ngoan, nhưng vẫn phải ngoan, vì mẹ tôi.Tôi nếu dám là tôi, mẹ tôi sẽ khóc đến cạn nước trong người. Mẹ đã tắm tuổi thơ của tôi dưới một dòng sông mặn. Lâm thì ngược lại, chẳng có ai quản thúc anh. Anh giống như một cơn gió hoang, muốn đi đâu thì đi, muốn làm gì thì làm, còn tôi vĩnh viễn là một sợi dây, đã được thắt nút trên đầu ngón tay mẹ. Nhưng Lâm lại bảo tôi, nếu có một ngày mẹ em thả em ra khỏi bàn tay mình, em sẽ thấy, tự do của em là thứ tự do cô đơn.
Tôi và Lâm lặng lẽ ở bên nhau trong suốt quãng thời gian niên thiếu. Chúng tôi là những người quen xa lạ. Trên lớp không nói chuyện, gặp ngoài đường sẽ đi lướt qua nhau, chỉ duy có khoảng trống giữa những tiết Giáo dục công dân, chúng tôi sẽ trốn ở một góc trong nhà vệ sinh nam và hít hà hơi thuốc lá – cùng nhau. Lâm ít nói đến tằn tiện, anh thường nhìn chằm chằm vào thứ mà mình muốn có, đó là cách biểu đạt của riêng anh và chỉ có tôi mới hiểu. Ví như, khi Lâm lẳng lặng nhìn vào quyển vở toán của tôi, nghĩa là: cho tôi mượn tôi chưa làm bài tập, tôi sẽ ném cho anh. Khi Lâm nhìn vào tay tôi, lúc chúng tôi đang lang thang bên hồ Hoàn Kiếm, tôi nắm lấy tay anh. Khi Lâm nhìn vào môi tôi, tôi kiễng chân hôn anh, mặc kệ xe bus đang lắc lư và tôi có thể nôn bất cứ lúc nào. Giữa chúng tôi là sự im lặng biết nói. Cho nên, khi tôi thấy anh nhìn cô gái ấy, tôi biết rằng, nghĩa là,...anh muốn yêu.
Hơn một trăm năm trước, tại một xứ sở xa xôi miền Bắc Âu, nàng Solveig đã đợi được chàng Peer Gynt quay về sau ba lần chàng bội hứa. Tôi đang hát Chanson de Solveig nhưng liệu anh có nghe thấy không?
Em vẫn chờ ... em vẫn chờ
Chờ anh em đợi chờ anh.
3. The Summer.
Mùa nè năm lớp 11, lần đầu tiên chúng tôi chân chính nói chuyện với nhau, ngạc nhiên khi nghe thấy giọng nói của nhau. Lúc ấy chúng tôi đều nghĩ rằng đó là âm thanh đẹp nhất trên đời này. Chúng tôi nằm dài trên bãi cỏ, cứ nói mãi và nói mãi, những chuyện trên trời dưới biển, chẳng đâu vào đâu. Tớ rất muốn có một tuổi thơ, đó là giọng nói ỉu xìu của tôi, khi tớ còn bé bố mẹ tớ luôn cãi nhau, sau đó thì mẹ tớ luôn khóc trước khi tớ kịp chạy đi chơi và tớ lại phải ở nhà coi mẹ. Có một lần tớ cố ý đi và mẹ tớ tí nữa đã ăn hết một lọ thuốc ngủ. Cậu biết không, năm tuổi tớ đã biết người ta có thể chết nếu uống thuốc quá liều. Mẹ tớ luôn sợ tất cả người thân rời xa mình.
Cậu hỏi, tớ muốn tuổi thơ của mình có hình dáng thế nào ấy à. Giống như những đứa trẻ khác thôi, miễn sao lúc lớn lên có thể say sưa kể: "Thưở nhỏ đã từng chơi những trò này, đã từng nghịch cái này cái kia" ấy. Cậu hiểu không?
Tớ muốn đi bắt cá. Tôi nói rõ to. Thế là vào một ngày cuối tuần, đợi cơn mưa rào rút đi, Lâm dắt tôi ra rãnh nước nhỏ trước cổng nhà cậu ấy. Lâm lật những viên gạch phủ đầy rêu lên, tiếng nước chảy rí rách, những con cá bé xíu đang theo dòng chảy trong veo trở về sông. Lâm bắt cho tôi một con cá bống con, bảo tôi: kiếm cái lọ thả vào đấy. Tôi giãy đành đạch, tớ không làm cô Tấm đâu.
Tớ muốn bắt chuồn chuồn. Đừng bắt ban ngày, Lâm bảo, đợi tối tớ dẫn đi bắt. Tôi bảo, tối làm gì còn cái gì mà bắt. Nhưng đến tối vẫn lũn cũn theo anh ra bụi hoa hồng. Lâm chỉ cho tôi, những con chuồn chuồn đỏ đậu đầy trên thân cây và cành lá hoa hồng, tôi đến gần chúng cũng chẳng bay đi, đưa tay quờ nhẹ là bắt được. Lâm bảo, buổi tối chuồn chuồn sẽ bị mù.Rồi lại bảo, khi ở trong bóng tối mọi sinh vật đều trở nên yếu đuối và nhỏ bé. Thế là tôi quyết định, thay vì thử ăn món chuồn chuồn nướng, chúng tôi mang những con chuồn chuồn vào nhà và thả chúng ra. Chuồn chuồn bay loạn xạ về phía bóng đèn tuýp. Tôi lại thấy sức sống rực rỡ của chúng vào ban ngày.
Tôi hỏi Lâm: Sao không dẫn tớ đi câu cá ở ngoài sông? Tại sao lại bắt cá ở rãnh nước? Sao không bắt chuồn chuồn vào ban ngày? Cậu ấy trả lời, cậu có thể kiên nhẫn đợi mấy tiếng đồng hồ chờ cho cá đớp mồi ư? Có thể rình mò cả buổi bắt chuồn chuồn ư? Cũng là