p>Mọi người đều dõi mắt, chuyển sự chú ý sang em. Và, tôi cũng không ngoại lệ. Khác với cái nhìn đớn đau bối rối không biết phải trả lời sao của mọi người, đôi mắt tôi hằn lên hàng ngàn dấu chấm hỏi to đùng rõ rệt.
Bầu không khí vốn đang sôi nổi bỗng chốc trở nên đặc quánh, cơ hồ như đóng băng toàn bộ những người trong đó, lặng thinh, chẳng một ai đáp lời, không hiểu vì câu hỏi quá khó hay bởi không ai dám cất tiếng nói ra đáp án?
Thời gian chậm rãi bò từng khắc, một phút dài tựa cả thế kỷ, đột nhiên, như muốn gồng mình phá tan cái không gian bức bối đến rợn người đang bủa vây, anh vội chạy đến, trao cho cậu em cái mỉm cười trìu mến chan chứa tình yêu thương, xoa đầu em, giọng ôn tồn, xem như câu hỏi kia chưa từng tồn tại, "Mau đi ăn cơm thôi, hôm nay có nhiều món em thích đấy, đói rồi chứ gì?", sau đó quay sang cố tình lớn tiếng với cả nhà, "Cơm chín chưa nào, dọn lên mau thôi, mọi người đều đói cả rồi".
Tôi ngơ ngác nghe anh nói, và chăm chú nhìn anh ra sức lái con tàu mang tên "buổi ra mắt người yêu" về lại đúng hướng nó đang đi khi nãy. Câu nói nghe như của một người đói tới mức sắp lả đi đến nơi, song ngữ điệu thì chẳng có vẻ gì gọi là đói. Anh vừa dứt lời, mọi người nhanh chóng hiểu ý, đồng loạt tay xoa bụng, miệng kêu đói, hòng cố lôi em ra khỏi mớ suy nghĩ rất đỗi đời thường đang ám ảnh em. Có điều, mục đích ấy đã không thành, cậu em trai chẳng chịu để lọt tai lời nào, đôi mắt vằn tia giận dữ, gào thét nhưng thanh âm cũng chỉ bằng người ta nói bình thường, từng từ lè nhè, méo mó không tròn tiếng bật ra một cách khó khăn, "Ăn, ăn, ăn, anh thích thì đi mà ăn. Em không cần ăn, em muốn lấy vợ, anh tìm vợ cho em đi".
Lại một lần nữa, tất cả rơi vào im lặng, chẳng biết phải phản ứng ra sao. Ánh mắt em long lên niềm hy vọng, khát khao cùng cả vẻ chờ đợi. Có lẽ em nghĩ mọi người luôn đáp ứng các yêu cầu của em và lần này cũng vậy. Thế nhưng ánh mắt em dõi khắp lượt từng người ngồi trong nhà, không một ai mở miệng, thậm chí còn chẳng dám nhìn thẳng vào em, vào đôi mắt trong sáng ngây thơ của em. Cuối cùng tia nhìn mong mỏi pha thêm chút thất vọng của em rơi trên người anh, giọng nói đã thêm phần cuống quýt, "Anh, anh thương em nhất, anh tìm vợ cho em đi, nhé, em muốn lấy vợ ngay bây giờ, lấy vợ giống như chị kia đó, có được không?", em giậm chân, cánh tay chĩa về tôi, khiến tôi bỗng chốc quay về làm tâm điểm chú ý của mọi người, có điều lần này sao tôi thấy gượng gạo và xấu hổ quá, cảm giác như thể mình gây ra lỗi gì vậy.
Không ai dám đối diện với câu nài nỉ thống thiết của em, nếu như tìm vợ cho em là một việc hết sức đơn giản thì mọi người đã chẳng phải để em ngồi đây hỏi những câu ngốc nghếch này, song em nào biết nỗi lo âu cũng như niềm xót xa đau đớn đang cào xé tâm can những người trong gia đình em. Họ muốn lắm chứ nhưng đành bất lực thôi!
Anh quay mặt đi chỗ khác, cố kìm giọt lệ đang chực trào nơi khóe mắt. Chưa bao giờ tôi thấy anh xúc động đến vậy. Bất chợt muốn cùng anh gánh cái trách nhiệm này trên vai, một loạt những cái tên chạy dài trong đầu tôi, tôi nhẩm tính, biết đâu người này, kẻ kia, chị ấy, cô ta... có thể cùng em xe mối duyên chồng vợ? Miệng thoáng nét cười, tôi nhìn anh đang định nêu ra ý kiến, thì lại nghe giọng anh dỗ dành, "Một thời gian nữa, để anh xem...".
Lập tức anh im bặt bởi tiếng gào của em, "Thôi đi, anh lúc nào cũng nói như thế. Anh hứa tìm vợ cho em mấy lần rồi, anh luôn bảo phải chịu khó ăn nhiều, ngoan ngoãn, nghe lời người lớn, sau này lớn lên còn lấy vợ sinh con", ngừng một lúc như để nuốt lại cơn bức xúc của người "bị lừa dối", và cũng để nghỉ lấy hơi, rồi nỗi ấm ức trong lòng em lại trào ra, không sao kìm nén được, "Lúc nào em cũng ngoan ngoãn, nghe lời bác và các anh chị, em chịu khó ăn thật nhiều, anh xem, bây giờ em đã lớn đến thế này rồi, vậy mà anh vẫn không giữ trọn lời hứa với em, anh vẫn cứ để anh xem, để anh xem. Anh còn phải xem cái gì? Một thời gian nữa là khi nào? Có phải đợi đến khi em ăn nhiều thêm rồi trở thành người khổng lồ không? Lúc đó em xấu xí sẽ chẳng ai thèm yêu em đâu. Anh toàn nói dối em, mọi người đều là kẻ nói dối. Cháu không tin ai nữa đâu".
Em nói như thể chưa bao giờ được giải tỏa nỗi bực dọc trong người, ngữ điệu lại trẻ con, tôi bỗng thấy buồn cười, suýt chút nữa bật ra thành tiếng, nhưng may sao cũng kịp nhìn vẻ mặt khó đăm đăm, đôi lông mày nhíu chặt cùng cặp mắt trợn tròn hết sức bất ngờ của mọi người. Tôi loáng thoáng hiểu ra cậu em này của anh chỉ là một chàng trai bảnh bao to xác nhưng tư duy không bằng đứa trẻ học câ