pacman, rainbows, and roller s
Câu trả lời còn khuyết

Câu trả lời còn khuyết

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 307

Câu trả lời còn khuyết

thay đổi hoàn toàn; vẫn không thỏa mãn với những gì mình đang có. Lúc này đây, tôi bỗng thấy mình mới thật sự không đáng được là "người bình thường". Tôi có ý định giúp em tìm một nửa duyên phận, thế nhưng biết tìm ai đây? Liệu họ có ngay lập tức bỏ chạy khi nhìn thấy em? Liệu họ có chê cười trách móc tôi khi biết tôi giới thiệu em cho họ? Rồi tôi bỗng hỏi bản thân, rằng mình có đủ dũng khí để xung phong làm một nửa của em hay không? Cũng thương đấy, nhưng còn yêu và lấy thì sao? Thật sự tôi không có câu trả lời, hoặc đúng hơn là không dám trả lời.
Tôi bật cười chua chát. Vì sao chúng ta được quyền hưởng hạnh phúc và tình yêu trong khi em thì không? Chúng ta chỉ biết thương, biết cảm thông với em, chúng ta biết ơn những con người đã ngã xuống, tình nguyện lấy máu nhuộm thắm màu cờ Việt Nam, vẽ nên nền hòa bình dân tộc, song ai có đủ can đảm để trao yêu thương cho người đang phải chịu nỗi đau phía sau mỗi một tính mạng hy sinh hay đang bị chiến tranh giày vò kia, ai có can đảm để làm việc gì đó thể hiện lòng biết ơn các chiến sĩ ngoài những lời nói?
Bỗng thấy sống mũi cay cay, khóe mắt nhòe dần, tôi đã thấu hiểu ánh mắt xót xa của mọi người khi nhìn em. Tôi cúi đầu không nói, cũng không muốn để suy nghĩ của mình chạy tiếp đi đâu nữa.
Mọi người ngồi cạnh tôi, mỗi người mải theo một suy nghĩ và cảm nhận riêng, nhưng tôi chắc rằng sẽ không có chỗ đứng cho niềm hân hoan, thoải mái.
Bố anh cũng vậy, ánh mắt bác chợt nhìn về phía xa xăm, cơ hồ đang rơi vào khoảng không vô định, mọi tâm tư xuyên qua lớp lớp thời gian và không gian, quay về với thời điểm hơn hai mươi năm trước. Nụ cười lém lỉnh vui tươi yêu đời và có ý chí kiên cường của cậu em trai như sừng sững trước mắt, bác thì thầm không biết đang nói với mọi người, nói cho mình nghe hay đang nói với một linh hồn vô hình cứ quẩn quanh nơi đây, "Giá như hồi đó chú ấy không tham gia trận chiến định mệnh kia, giá như hồi đó tiểu đội của chú ấy không bị điều đến nơi tử huyệt kia, giá như...".
Cả một khoảng yên ắng, tĩnh mịch, tưởng chừng có thể nghe rõ từng nhịp thở nặng nề như bị đè nén của mọi người.
Tôi ngồi chết lặng lắng nghe bác nói về những cái "giá như".
Vâng, cuộc sống của chúng ta nhiều "giá như" lắm. Vì mấy ai biết bằng lòng và chịu cúi đầu chấp nhận những thứ ở hiện tại?
Giá như bố em không bị nhiễm chất độc màu da cam, thì giờ đây có lẽ em đã trở thành chàng trai khỏe mạnh, giỏi giang, và biết đâu đấy lúc này đây em cũng đang dẫn một cô gái xinh đẹp, trẻ trung, hết lòng yêu thương em về ra mắt gia đình.
Thế nhưng, giả sử cái "giá như" ấy xảy ra, giả sử không có những người lính quả cảm tham gia cuộc chiến bảo vệ tổ quốc như bố em, liệu rằng giờ này chúng ta có được ngồi đây cười nói, tán phét về đủ mọi chuyện trên trời dưới biển không? Chúng ta có được sống trong sung túc và đầm ấm dưới vòm trời hòa bình ngày hôm nay không?
Biết trách ai đây? Ai đã đang tâm nhào nặn nên cơ sự này? Ai đã cướp mất quyền là một "người bình thường" của em? Và ai có thể trả lời giúp em câu hỏi đó? Bao giờ em lấy vợ? Hay ai sẽ can đảm lấy em, đồng ý chăm sóc em, một người trên danh nghĩa là chồng nhưng thực tế lại cứ mãi ở tuổi vô âu vô lo thích ăn chơi ngủ nghỉ?
Thực ra nói thì nói vậy, song nào em có được cái "vô âu vô lo" theo đúng nghĩa trên mặt chữ ấy. Lắm lúc tôi tự hỏi, ông Trời hỡi, ông đã không ban cho em những thứ của một người bình thường nên có, thì cớ sao ông không lấy nốt đi của em khả năng tư duy dù ít ỏi, cái cảm nhận sinh lý khi bước vào tuổi trưởng thành, một thoáng chạnh lòng lúc chứng kiến hạnh phúc của người khác và nỗi niềm khao khát về tình yêu, về hạnh phúc gia đình, có vợ có chồng và cả những đứa con thơ?
"Bao giờ cháu lấy vợ?", "Tại sao anh được lấy vợ còn em lại không?", câu hỏi cùng mong mỏi yêu và được yêu thiêu đốt lòng em cứ bay lởn vởn, tựa bị sợi dây vô hình níu chặt trên không trung nên chẳng thể sà xuống được với bất cứ ai ngồi bên dưới để tìm kiếm câu trả lời cho thích hợp. Nó sẽ mãi chỉ biết một mình cô đơn lơ lửng nơi đó.
Ai cũng mong em hạnh phúc, mong em tìm được một tình yêu chân thành, một người yêu thương, cảm thông và sẵn lòng chăm sóc em những khi trái gió trở giời, hay lúc em cần bờ vai nương tựa, cần yêu thương. Thế nhưng, ai có thể trả lời cho em câu hỏi đó? Bao giờ em lấy vợ và người con gái cao thượng, thần kỳ mà bí ẩn được xem là một nửa của cuộc đời em, cùng em đương đầu với mọi thử thách chông gai trong cuộc sống này là ai? Khi nào sẽ xuất hiện?

123[4]5
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)