, dịu dàng với các bạn gái còn tôi thấy phiền chết đi được. Chỉ tại cái đích giống nhau nên phải đi chung một chặng đường.
Có một việc tôi luôn phải cảm ơn cậu ấy. Cho dù tôi cố gắng ra khỏi lớp trễ nhất có thể cùng với hai cô bạn, và đi chậm kiểu rùa bò nhất thế gian thì cậu ấy cũng không bao giờ chen ngang vào và không bám sát theo đuôi như ở trường. Cậu ấy ra khỏi lớp sau tôi nữa. Sau này cậu ấy còn kéo thêm cả hai chiến hữu khác cùng thong long với mình. Lớp tôi hình thành hai nhóm kỳ dị mà ai cũng biết.
Kết thúc năm học lớp 9. Khi chuẩn bị làm hồ thi vào cấp 3. Cậu ấy hỏi tôi " cậu sẽ thi vào trường nào? Trường chuyên chứ?" Đó có lẽ là câu chào hỏi đầu tiên của chúng tôi vào năm học lớp 9. Trước đó, gặp nhau chúng tôi chỉ mỉm cười, gật đầu mà không nói gì.
- Không biết. Mình về hỏi mẹ cái đã.
Cậu ấy chỉ à lên một tiếng. Tôi hỏi cậu ấy thi vào trường gì thì cậu ấy chỉ vào tờ giấy còn trắng trơn. " để nghĩ cái đã". Khi hỏi câu ấy tôi chỉ hỏi cho có lệ chứ không mấy quan tâm mà kỳ thực tôi mong không học cùng trường với cậu ấy thêm nữa. Chứ không đời học sinh cấp 3 đáng yêu của tôi sẽ tan thành bọt nước. Khổ sở mấy năm cấp hai đối với tôi đã đủ lắm rồi. Lúc nào tôi cũng mong đến giờ phút tốt nghiệp.
Ngày cuối cùng tôi định đem hồ sơ thi nộp cho cô giáo ở văn phòng trường. Cậu ấy lên tiếng " đi nộp cùng với tôi hay đi đây tôi nộp giùm luôn cho". Chẳng dại gì mà dính với cậu ấy, chỉ tổ bức bối thêm, tôi chọn giải pháp đưa hồ sơ nộp giùm và không quên cảm ơn cậu ấy.
Bỗng dưng tốt bụng đột xuất, chắc có chuyện gì vui, tôi đoán. Có thể là cái cô gái mà cậu ấy trông mong đến nỗi phải viết lung tung lên sách tôi đã đồng ý hò hẹn cùng. Xem ra cậu ấy cũng chung tinh ra phết nhỉ. Tôi à ra một tiếng như thấu hiểu chuyện việc cậu ấy làm cái đuôi đeo bám tôi, không thanh minh giải thích những lúc bị hiểu lầm là để xem phản ứng của cô bạn gái kia. Đúng là cáo già, ghê q úa.
Buổi tiệc liên hoan chia tay. Cậu ấy hỏi tôi " cậu thích mẫu con trai như thế nào?"
Tôi ngạc nhiên "hơ" một tiếng. Miệng lắp bắp, mình chưa nghĩ tới bao giờ nên không biết.
- Thế thì giờ nghĩ đi.
- Có lẽ là một người mạnh mẽ, nam tính, biết quan tâm tới người khác nhưng không ồn ào. Mình cũng không biết nữa nhưng con trai mà thấp hơn hay nhỏ tuổi hơn thì mình sẽ loại ngay từ vòng gửi xe đạp. Còn mẫu bạn gái của cậu thì sao?
- Tôi ấy à " tôi thích một kẻ ngốc"
- Tôi ghét cái con người ấy, lúc nào tôi cùng thật lòng, thành tâm còn cậu ta thì chỉ được cái lợi dụng người ta xong thì bỏ. Tôi sập bẫy không biết bao nhiêu lần nhưng chẳng rút ra được kinh nghiệm gì.
Thi xong, tận hưởng những ngày hè còn sót lại. Tôi quên béng cậu ấy.
Bước vào cấp 3, ngày chọn môn thi, xếp lớp. Sau một hồi chen chúc, lúc bước ra, mặt mũi nhem nhuốc, mồ hôi mồ kê nhễ nhại thì giọng một nói đường sau vang lên. Cậu chẳng cao lên được bao nhiêu nhỉ? Ôi trời, không lẽ. Tôi quay lại, đúng là cậu ấy.
Lần này tôi thông minh hơn đã nhanh miệng hỏi cậu ấy trước. Cậu chọn thi môn nào? Văn. Vậy à, tôi thở phào vì chúng tôi sẽ không học cùng lớp với nhau nữa. Tôi sẽ chọn môn toán. Kết cục tôi ăn một cú lừa ngoạn mục.
Tôi và cậu ấy lại vào cùng lớp chuyên toán và cái kịch bản cũ lại tái diễn nhưng trời phật thương tình có tận hai lớp chuyên toán và chúng tôi không học cùng lớp. Tôi lấy làm mừng, cậu ấy đã xin thầy đổi lớp một lần nhưng không thành công vì đã đủ con số cho mỗi lớp. Nỗi khổ lớn nhất của tôi là muốn về lớp mình thì phải đi qua lớp cậu ấy. Đã vậy vị trí gần cửa sổ có vẻ là lợi thế để quan sát mọi thứ từ bên ngoài.
Ở trường, chúng tôi hoàn toàn trở thành những kẻ xa lạ. Không một ai biết chúng tôi học cùng lớp trước kia. Duy chỉ có lúc về tôi lại bị cái đuôi ấy bám theo, chẳng hiểu sao cậu ấy lại thích đi đường về nhà tôi, trong khi đi đường về nhà cậu ấy gần hơn rất nhiều. Tôi chẳng có lý do để bảo cậu ấy đừng đi đường tôi đi. Đường vốn không phải của riêng ai. Hơn nữa, cậu ấy là bạn của em họ tôi, họ đi cùng nhau cũng là lẽ thường tình. Chẳng biết cậu ấy sao chứ tôi thì thấy khó chịu, bứt rứt, giá như đó là quả bóng để tung chân đá vèo một cái thì hay biết mấy.
Cùng là lớp chuyên toán, cùng thầy dạy nghĩa là chúng tôi sẽ có một vài hoạt động cùng nhau. Tôi phát ngán cái cảnh hai lớp dồn một để thể hiện tinh thần đoàn kết vì những lúc này tôi biết sẽ có một tên đứng ngay phía sau tôi và chả mấy khi hé răng nói lấy nửa lời. Quan hệ bạn bè của cậu ấy có vẻ khá khẩm vì ai cũng sẵn sàng đổi chỗ cho cậu ấy.
Tôi thường vắng mặt vào các ngày lễ hay hoạt động gì đó của trường nếu không mang tính bắt buộc và cả tôi và cậu ấy đều có tên trong danh sách những học sinh lười tham gia hoạt động ngoại khóa nhất. Vắng giống hệt nhau. Chẳng cần thầy hiệu trưởng oang oang lên " anh chị yêu nhau, trường lớp không tới, rủ nhau đi đâu hả?" khỏi phải nói là tôi chỉ muốn có một cái lỗ chui xuống đất và nhanh chóng thanh minh. Không phải thưa thầy, em và bạn ấy không c